TRẦN GIAN LÀ QUÁN TRỌ
Người có biết trần gian là quán trọ
Vừa thanh xuân thoát cái đã bạc đầu
Đời vội vã, còn ta thì lơ đễnh
Lạc nhau rồi sao tình cuộc bể dâu
Người có biết cuộc đời vô thường lắm
Buông bỏ đi sao cứ dày vò
Hãy yêu thương khi vẫn còn có thể
Khép mắt rồi hoá cát bụi tàn tro
Nếu có thể đừng trách chi dâu bể
Bao muộn phiền người cứ thả trôi đi
Đời ngắn lắm, yêu thương chưa đủ
Nên đừng buồn những chuyện sân si
Nếu có thể rộng lòng thêm chút nữa
Dành cho nhau nhiều hơn những nụ cười
Dù nghèo đói hay giàu sang tình thắm
Mang được gì khi về cõi người ơi
Người có biết trăm năm kia hữu hạn
Chốn trần gian ai cũng sẽ già
Bàn tay thương một lần thôi hãy nắm
Lỡ mai này vĩnh viễn rời xa ./.
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét