NẾU KHÔNG SỢ HÃI LUÂN HỒI
THÌ BAO GIỜ BẠN MỚI CHỊU TU?
Con người chỉ thật sự bắt đầu tu khi đã khổ đến
mức không còn đường lui. Khi tình yêu tan vỡ, khi thân bệnh nặng, khi người
thân ra đi… Lúc ấy, bạn mới ngồi lại, mới hỏi: “Rốt cuộc ý nghĩa của đời này là
gì?”
Nhưng sự thật trần trụi là: Bạn không cần chờ
khổ đau mới nhận ra. Bạn đã ở trong luân hồi từ rất lâu rồi. Mỗi lần bạn dính mắc vào một người, rồi khổ
khi họ đổi thay — đó là luân hồi. Mỗi lần
bạn chạy theo tiền tài, danh vọng, rồi hụt hẫng khi chẳng đủ — đó là luân hồi.
- Mỗi lần bạn sợ hãi mất mát, cố giữ cái không thể giữ — đó cũng là luân hồi.
Luân hồi không chỉ là chuyện sau khi chết,
Luân hồi là vòng lặp khổ đau ngay trong kiếp này, Ngày này qua ngày khác, tâm bạn
bị trói buộc mà không lối thoát. Bạn nghĩ mình còn trẻ, còn khỏe, chưa cần tu?
Hãy nhìn quanh: có ai từng hẹn trước với cái chết đâu? Bạn nghĩ mình cứ hưởng
thụ rồi sau này hối hận cũng được? Nhưng thói quen bám víu và chạy trốn đã
thành nghiệp lực, Đợi đến khi bạn tỉnh ra, bạn đã bị nó kéo đi mất rồi.
Phật dạy tu không phải để tránh khổ sau khi
chết,
Mà để giải thoát ngay trong đời này. Tu là dừng
lại và thấy rõ: Khổ không đến từ thực tại,
mà từ kỳ vọng bạn áp đặt lên thực tại. - Không có cái “tôi” nào đang điều khiển,
chỉ có duyên khởi đang vận hành. - Và chỉ khi buông bám víu, bạn mới biết thế
nào là tự do.
Đừng đợi khổ đến tận mới chịu tu. Đừng đợi đến
khi không còn đường lui mới tìm lối thoát. Nếu bạn không thấy sợ hãi luân hồi,
Thì bạn sẽ còn tiếp tục ngủ quên trong nó —Hết kiếp này sang kiếp khác. Vậy
nên, câu hỏi không phải là: “Bao giờ mới tu?” Mà là: “Nếu không tu ngay bây giờ,
bạn định đợi đến bao giờ?”
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét