CUỘC ĐỜI NGẮN NGỦI
Phần ba cuộc đời ta dành để ngủ
Cũng hiếm người tồn tại đủ trăm năm
Tính cũng chẳng bao năm được sống
Bởi cuộc đời không quá dài và rộng
Cho nên ta cứ cống hiến hết mình
Sống trên đời cần có một trái tim
Nhưng không chỉ đập để mình tồn tại
Thứ cho ra là thứ còn ở lại
Bởi có ai mà mãi mài trên đời
Một ngày nào cũng rời cõi tạm thôi
Kết thúc cuộc chơi nơi trần thế
Đến được với trần gian đâu phải dễ
Bởi vậy nên càng vì thế nâng niu
Chút thời gian ta cũng phải chắt chiu
Làm hết sức được những điều mong muốn
Giữ làm chi những u sầu phiền muộn
Cứ mở lòng cho gió cuốn bay đi
Chẳng cần đem ai ra để so bì
Tự thấy đủ bản thân mình sẽ đủ
Khi mỏi mệt, lòng hãy luôn tự nhủ
Những chông gai là đang thử thách sức người,
Còn mỏi mệt là còn sống ở đời
Như cá sống thì vẫn bơi ngược thác
Ta cứ là ta, đừng là ai khác
Dù ra sao cũng đừng bạc mất mình
Ai trầm trồ hay ai đó ghé kinh
Nếu có thế cứ lặng im mà sống
Đừng trông chờ một cuộc đời như mộng
Không chông gai không sóng gió gập gềnh
Có khổ đau mới là kiếp nhân sinh
Còn thoải mái chỉ khi mình đã chết
Có mệt mỏi thì mới là công việc
Sống hết đời mới biết được dỡ hay
Nên khi ta đến với kiếp sống này
Cứ hết mình trong mỗi ngày đang sống./.
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét