KHÔNG ĐI VỚI NHAU ĐƯỢC LÂU
Có đi chung được lâu đâu
Kiếp người ngắn ngủi bể dâu luân hồi
Hôm nay còn thấy mặt trời
Ngày mai ai biết, ai rời dương gian
Có khi chưa hợp đã tan,
Chưa ly đã biệt, chưa tàn đã phai
Vũ trụ còn lắm đổi thay
Biết đâu trái đất có ngày vỡ tan
Càng cay nghiệt, càng bất an
Của tiền như nước, bạc vàng như tro
Phận người sống chỉ là cho
Khôn ngoan thì chớ dỡ trò dối gian
Nghĩa tình là gốc nhân văn
Bình an là gốc an vui cõi người.
Dương Minh Đỗ. (sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét