HIẾU HẠNH LÀ TRÁI TIM LÀNH GIỮA ĐỜI VÙI DẬP
Có một điều rất lạ mà cũng rất thật, Con người
có thể lớn lên giữa thiếu thốn, có thể sống sót qua nghèo khó, nhưng không thể
sống một đời bình an nếu trái tim mình đã đánh mất lòng hiếu hạnh.
Người con Phật, dù học nhiều kinh, tụng nhiều
chú, nếu không hiếu kính với mẹ cha thì đạo hạnh cũng như hoa không gốc , sớm nở
rồi chóng tàn. Hiếu hạnh không phải là một
bổn phận nặng nề, mà là phần đẹp nhất trong tâm thức một người đang học cách sống
sâu sắc, sống có trách nhiệm với ân nghĩa đời mình.
Trong Kinh Báo Hiếu, Đức Phật từng kể về tiền
thân của Ngài, khi còn là một vị Bồ Tát, đã không ngần ngại cõng cha mẹ trên
lưng suốt chặng đường dài để tránh chiến loạn, nuôi dưỡng từng muỗng cháo, từng
giấc ngủ. Dù thân thể Ngài khi ấy còn là phàm phu, nhưng tâm Ngài đã sáng rực
lòng hiếu kính. Chính từ hiếu mà thành Thánh, từ tình mà thành Đạo. Hay như
ngài Mục Kiền Liên, bậc thần thông đệ nhất, sau khi chứng quả A La Hán, việc đầu
tiên ngài nghĩ đến không phải là an trú trong tịch lặng, mà là tìm mẹ. Khi biết
mẹ bị đọa vào ngạ quỷ, ngài không chỉ buồn mà hành động. Ngài vận thần thông,
dâng cơm cúng dường, nhưng vì nghiệp chướng của mẹ quá nặng, cơm hóa lửa ngay
khi đưa lên miệng. Ngài quay về cầu xin
Đức Phật chỉ dạy, và từ đó, ngày rằm tháng Bảy trở thành ngày Vu Lan, ngày của
lòng hiếu, của những trái tim không để tình thương chỉ là nước mắt muộn màng.
Nhưng
hiếu hạnh không chỉ dành cho một mùa. Không cần đợi đến Vu Lan mới cúng
dường, mới mua hoa, mới nhắn tin nói lời yêu thương. Mỗi ngày, nếu ta sống có
chánh niệm, làm việc thiện, giữ lòng thanh tịnh, thì đó đã là một nén hương
lành dâng cha mẹ. Hiếu hạnh là sức mạnh. Nó giúp ta không trượt dài trong ích kỹ. Nó giúp ta biết sống vì người khác. Và hơn hết,
nó giữ cho tâm mình được nguyên vẹn giữa đời vốn nhiều hư hao. Nếu cha mẹ còn sống,
hãy nắm tay họ. Nếu cha mẹ đã khuất, hãy
nắm giữ lời họ dạy. Nếu đã từng lầm lỗi
với mẹ cha, thì ngay hôm nay, ta có thể bắt đầu lại, bằng một hành động thiện
lành, bằng một lời nguyện chân thành, bằng một đời sống vững chãi hơn, tốt đẹp
hơn.
Không ai có thể quay ngược thời gian, nhưng
ai cũng có thể quay lại với chính mình – nơi đó, lòng hiếu vẫn đang chờ được nở
hoa. Nguyện chư vị luôn giữ được ngọn lửa
hiếu hạnh trong tim, để dù đi đâu, làm gì, cũng không rời xa cội nguồn của yêu
thương và tỉnh thức./.
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha
Tát.
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét