BỨC THƯ CỦA DIÊM VƯƠNG
Ngày xưa có một lão nhân, sau khi chết đến gặp
Diêm vương; ông trách Diêm vương không
có thư báo trước cái chết cho ông, lại đột nhiên bắt ông chết, khiến ông
không được chuẩn bị.
Diêm vương nói: “Khi mắt nhà ngươi mờ, là ta
đã cấp bức thư đầu tiên cho ngươi; khi tai nhà ngươi lãng, là ta đã cấp bức thư
thứ hai cho ngươi; khi răng nhà ngươi rụng, là ta đã cấp bức thư thứ ba cho
ngươi. Thân thể ngươi ngày càng suy nhược, ngươi không biết ta đã viết bao
nhiêu bức thư báo cho ngươi à? Có thể thấy ngươi không dụng tâm đọc, chấp mê bất
ngộ. Giờ sao lại nói ta không viết bức thư nào cho ngươi?”
Lại có một thiếu niên, sau khi chết đến gặp
Diêm vương, cũng trách móc Diêm vương, nói: “Mắt tôi còn sáng, tai tôi còn
thính, răng tôi còn sắc: tóm lại, thân thể rất là cường tráng. Diêm vương gọi
tôi đến, cớ sao không viết trước một bức thư báo cho tôi biết?”
Diêm vương đáp: “Ta đã từng viết thư cho
ngươi rồi cơ mà! Ngươi không nhìn thấy hàng xóm phía Đông của ngươi, có người
ba, bốn mươi tuổi đã chết; hàng xóm phía Tây của ngươi, có người mười, hai mươi
tuổi đã chết; với lại, còn có đứa trẻ một tuổi hoặc con nít mới sinh đã chết;
đây đều là ta viết thư cho ngươi đó!”
Kỳ thực, phàm là quanh mình phát sinh các chủng
bất hạnh, thì đều là Thần đang nhắc nhở: lấy đó làm bài học; làm điều phi pháp,
hành ác nhiều lần thì tự chuốc vạ vào thân, để từ đó khiến ta bỏ ác theo thiện.
Phàm là quanh mình xuất hiện người tốt việc tốt, thì đều là Thần đang khuyến
khích: phải học hỏi hướng thượng, lấy hiền làm thầy, lấy thiện làm vui, việc ở
tại người!
Phật giảng: Sinh mệnh con người là vô thường,
có tận sức tính toán thì cũng phải chết. Cũng giống như hạt sương buổi sớm, chỉ
cần trút hết hơi thở là thân thể này đã trở thành cái xác không hồn rồi!
☘ Tác giả: Cát Quang Vũ chỉnh lý
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét