VÔ
THƯỜNG – NHẬN RA ĐỂ TRÂN QUÝ
Mỗi
mùa xuân đi qua, ta lại thêm một tuổi đời. Hoa nở rồi tàn. Năm cũ qua rồi thành
ký ức. Đó chính là bài học về vô thường mà Đức Phật nhắc nhở trong Kinh Vô Thường.
Vô thường không phải để ta buồn, mà để ta biết
trân quý những gì đang có.Trân quý cha mẹ khi còn được ở bên. Trân quý sức khỏe khi còn đủ đầy. Trân quý từng
cuộc gặp gỡ trong đời. Hiểu vô thường, ta bớt chấp trước. Hiểu vô thường, ta sống
sâu hơn trong từng khoảnh khắc. Xuân này, thay vì sợ thời gian trôi, hãy cảm ơn
vì mình vẫn còn được sống, được yêu thương và được tu tập. (Sưu tầm)
{]{
NHỮNG VIỆC NHỎ NHẶT
TỔN PHƯỚC CẦN LƯU Ý.
1. Xài quạt, đèn điện xong, đứng dậy bỏ đi
quên tắt. Không chỉ mất tỉnh giác, mà còn tổn phước.
2. Uống nước suối, đừng bỏ dở nửa chai. Nên
đem về uống hết. Tránh chiêu cảm quả báo bị đói khát.
3. Xả rác bừa bãi nơi công cộng, bắt người
khác dọn. Không những gây ô nhiễm môi trường, mà đời sau sẽ quay lại hầu những
người dọn vệ sinh trả nợ.
4. Cắm sạc điện thoại, máy tính xong, không
chịu rút chui cắm ra khỏi nguồn, phí điện, tổn phước.
5. Ăn xong, đứng dậy bỏ đi, không tự dọn dẹp,
dù chẳng bận việc gì. Càng nhiều người phục vụ mình, phước đức mình càng tổn giảm
nhanh chóng. Nên đến chùa phải tập tự phục vụ và phụng sự chung.
6. Rót nước chấm quá nhiều, ăn xong đổ bỏ.
Nên tận dụng để nêm nếm thức ăn. Tránh quả báo bị thiếu hụt tài sản trong tương
lai, do lãng phí.
7. Bóc lần bánh trái trên bàn thờ Phật xuống
ăn mà không hạ xuống một lượt. Hoặc để dĩa trái cây trống trơn cúng Phật. Về
sau sẽ mất hết tài lộc.
8. Nước dơ, bã trà có thể dùng để tưới và bón
cây, không nên lãng phí.
9. Rửa rau, củ, bị rớt xuống đất, không chịu
lượm lên rửa sạch lại ăn.
10. Vứt bỏ những gì còn khả năng sử dụng.
Không chịu chia sẻ cho người khác. Hoặc cúng dường, bố thí vật phẩm xấu, để
dành cho mình hưởng phần tốt.
Đến chùa làm mười, chỉ
nên hưởng một. Đó là cách kiệm đức.
Muốn tích phước thì quý Phật tử phải tự mình
tìm việc làm công quả. Tâm đặt vào công phu. Không nên có thái độ “lánh nặng,
tìm nhẹ”, “biếng nhác, cầu an” hoặc chỉ biết hưởng thụ mà không tiếc của đàn na
tín thí.
Bất cứ sự lãng phí nào, đều tiêu hao phước đức
của mình.BĐã thiếu phước thì không thể sống lâu, không bệnh, giàu có, sắc đẹp
và vinh hiển.
Nếu phước báo đang trổ mà không chịu tích phước,
tiêu xài xa xỉ, lãng phí thì chắc chắn hết phước, họa tới.
Muốn có đủ phước đức tự thân phải nghiêm cẩn
tu tập./.
Sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét