PHẬT GIÁO CÓ TIN Ở SÁM HỐI HAY KHÔNG?
Phật
giáo có tin vào sự sám hối, Phật giáo xác tin vào ở công dụng của sám hối. Phật
giáo tin rằng, trừ những tội cực nặng đã phạm như sát sanh, trộm cắp, tà dâm, đại
vọng ngữ (tự xưng mình là Thánh) phải tùy nghiệp mà thọ báo, còn các tội khác đều
có thể dựa vào phương pháp do Phật quy định mà tiến hành sám hối.
Tác dụng của sám hối là
hoàn toàn thành khẩn tự mình phản tỉnh, tự mình kiềm chế. Với tâm tự giác và tỉnh
táo, với tâm tự trọng để tẩy rửa sạch sẽ thân tâm mình, phát nguyện từ nay về
sau không còn tái phạm nữa. Chỉ miễn là có quyết tâm sửa chữa lỗi lầm và trở
thành con người mới, thì sẽ không còn nhắc tới chuyện cũ nữa, tâm sẽ được bình
tịnh, cởi bỏ được mặc cảm phạm lỗi lầm. Đó chính là tác dụng của sám hối. Sau
khi phạm tội cần phải chân thành bộ lộ (tùy theo tình tiết nặng nhẹ mà bộ lộ với
đông người, với ba người, với một người hay với lương tâm của riêng mình), bộc
lộ lỗi lầm của mình, tha thiết hối lỗi, quyết tâm không còn tái phạm. Nếu không
thì bóng dáng của tội ác sẽ vĩnh viễn in tận trong tâm khảm, trở thành hạt nhân
dẫn tới quả báo trong tương lai. Sau khi sám hối, hạt giống phát sinh ra quả
báo tương lai, cũng sẽ bị tiêu diệt.
Bất quá, mục đích sám hối là làm cho tâm mình
được trong sạch, không còn phạm lại tội ác nữa. Nếu cứ thường xuyên phạm tội, lại
thường xuyên sám hối, rồi thường xuyên phạm tội lại, như vậy sẽ mất công dụng của
sám hối.
Sám hối của Phật giáo không giống việc cầu
thượng đế xá tội của Gia Tô giáo. Phật giáo tin rằng không có vị thần linh nào
có thể xá tội cho người. Công dụng của sám hối chỉ là tẩy sạch nội tâm, khiến nội
tâm trở lại thanh tịnh.
(Trích Phật giáo Chánh tín- HT Thánh Nghiêm.)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét