PHẬT
GIÁO CÓ TIN CÔNG NĂNG
CỦA
SỰ CẦU ĐẢO HAY KHÔNG.
Đúng là Phật giáo có tin ở công năng của cầu đảo.
Về mặt trình độ và tỷ lệ linh nghiệm thì cầu đảo của Phật giáo hơn xa cầu đảo của
các tôn giáo khác.
Nguyên lý của cầu
đảo là sức mạnh tâm lý của người cầu đảo, là sức mạnh của một trạng thái tâm lý
siêu tự nhiên, định tính, thống nhất, đạt tới được nhờ có một niềm tin mạnh mẽ,
nhờ đó mà thông cảm được với nguyện lực đại bi của đối tượng cầu đảo (chư Phật,
Bồ Tát).
Sự giao tiếp giữa
định lực của bản thân với nguyện lực của chư Phật, Bồ Tát, tạo thành một loại
thần lực không thể nghĩ bàn. Nó chính là linh nghiệm và kinh nghiệm của sự cầu
đảo. Ở các vùng nước Trung Hoa theo Phật giáo Đại thừa, sự cầu đảo Bồ Tát Quan
Âm có nhiều linh nghiệm rõ ràng. Hơn nữa, một Phật tử thuần thành, vốn thường
xuyên được thiện thần ủng hộ, cho nên dù không cầu đảo, mà gặp biến cố, cũng
thường không mắc nạn, việc dữ chuyển thành việc lành. Vì công năng của cầu đảo
là ở niềm tin kiên định, cho nên những Phật tử có niềm tin kiên định, cũng
không khác gì thường xuyên cầu đảo và được hưởng công năng của sự cầu đảo.
Phật giáo tuy tin
tưởng sâu sắc ở công năng của cầu đảo, nhưng không cường điệu tính vạn năng của
cầu đảo. Thí dụ, Phật tử bị bệnh, cầu an là cần thiết, nếu người bệnh có lòng tự
tin, lại biết cầu xin khẩn thiết, thì có thể có cảm ứng và bệnh giảm. Vì vậy,
thuyết pháp, nghe pháp cũng có thể trị bệnh, nếu bệnh nhân thiếu lòng tự tin, lại
thiếu kinh nghiệm về cầu đảo, thì nên mời thầy thuốc đến xem bệnh, chữa bệnh.
Cho nên, khi đức Phật Thích Ca còn tại thế, Tỳ kheo mắc bệnh, thông thường là
dùng thuốc chữa bệnh.
Vì vậy, nói
chung, người ta tin rằng Phật giáo chủ yếu là để chữa tâm bệnh, bệnh sinh tử của
chúng sanh. Còn y học là để chữa thân bệnh. Khi mắc bệnh, cầu an là cần thiết, xem bệnh chữa bệnh cũng là cần thiết.
Đó là kiến giải của Phật giáo chánh tín./.
Trích Phật giáo Chánh tín- Hòa thượng Thánh Nghiêm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét