TẠI SAO PHẢI
GIỮ NGŨ GIỚI
1- Không Sát Sanh Nghĩa
là không xâm phạm quyền sống của chúng sanh khác. Còn thêm ý nghĩa nữa là không
làm đau chúng sanh khác. Ai cũng tham sống sợ chết. Tại sao mình tước đoạt mạng
sống của chúng sanh khác? Không sát sanh chưa hẳn là giữ giới sát sanh. Giữ
giới sát sanh chính là: đứng trước một hoàn cảnh lẽ ra mình sát sanh nhưng mình
không nỡ sát sanh .
Ví dụ: muỗi cắn lẽ ra
đập nhưng không đập thì đó là giữ giới. Mê câu cá nhưng từ ngày biết đạo không
câu nữa v..v Trong kinh nói: mình sát sanh là mình gieo cái nhân chia ly. Ví
dụ: Khi mình giết con chim. Nếu giết nhằm con chim mái hoặc con chim mẹ, đêm
nay nó phải về tổ để lo cho con nó. Như vậy, mình đã làm xáo trộn và gây ảnh
hưởng rất xấu lên mái ấm của nó. Con cá, rùa, chim, rắn hết thảy đều có tình
thân. Giữ giới sát sanh là đời sau sanh ra: Không bệnh; Không tai nạn; Không
chết yểu; Được trường thọ. Không sát sanh chưa hẳn là có phước. Cái tâm trạng
nào khiến cho mình không sát sanh mới là phước. Chính cái tinh thần đó mới cho
mình sanh ra được khỏe mạnh. Trong kinh nói rằng: Người mà giải quyết vấn đề
bằng cách tự tử. Tự tử không phải là tội ác, nhưng nó để lại ấn tượng tâm lý
suốt nhiều kiếp luân hồi. Một dấu ấn tâm lý rất lớn, vì cái chết không phải dễ
thực hiện. Bây giờ mình nghĩ đến nó, đời sau kiếp khác sanh ra gặp chuyện khó
khăn là cứ nghĩ đến chuyện chết trước.
2- Không Trộm Cắp: Là
tôn trọng quyền sở hữu của người khác, không muốn người khác bị mất mát. Nhờ
phước này, đời sau ta sanh ra cái gì cũng có, giữ hoài không mất.
3- Không Tà Dâm: Là
không có ý thích, ý muốn những đối tượng được luật pháp bảo vệ. Thí dụ: Đàn ông
đã có vợ, đàn bà đã có chồng, con gái chưa có chồng nhưng còn được gia đình bảo
vệ. Có nghĩa là: mình quan hệ với người mà xã hội không cho phép thì gọi là tà
dâm (tuỳ xã hội tuỳ quốc gia).
4- Không Nói Dối: Là vì
mình tôn trọng sự thật chứ không phải giữ giới là do sợ tội. Thành Phật là gì?
Là thấy được sự thật. Bản chất của thế giới ra sao thì thấy nó như vậy. Anh
muốn trở thành một người giác ngộ thì anh phải tôn trọng sự thật. Tôn trọng sự
thật có nhiều cách: Không thích giả dối trong ngôn ngữ , trong biểu hiện.
Trong kinh nói: người
nói dối khi sanh ra có rất nhiều quả xấu: Lời nói không tính nhiệm trước đám
đông; Khi ra đời sẽ có một hình thể khó nhìn như dư hoặc thiếu. Tại vì chuyện
không có, mình cho là có.
5- Không Uống Rượu Nếu
mình không học đạo, mình nghĩ đơn giản là: Tu học đầu óc phải tỉnh táo. Nghĩ
như vậy cũng đúng nhưng nó nghèo lắm. Đời sống của chúng ta luôn luôn phải đối
diện với vô số điều bất trắc sẽ xảy đến với mình và người thân. Tỉnh táo có lợi
là giữ khả năng đối phó với những tình huống bất trắc. Hơn nữa mình khác con
thú vật ở chỗ khả năng phân biệt: Thiện - Ác, Nặng- Nhẹ, Nên - Không nên. Khi
mình uống rượu vô rồi khả năng này sẽ bị đánh mất, kéo mình xuống ngang hàng
với con vật. Trong kinh nói: người sanh ra bị tâm thần bẩm sinh, có nhiều nhân
mà trong đó có một kiếp nào đó không coi trọng đầu óc tỉnh táo, sử dụng các
chất kích thích. Cho nên khi sanh ra với chứng tâm thần như vậy.
Không uống rượu có nhiều
lý do:
1- Lý do trước mắt là
mình phải giữ khả năng lo cho chính mình (take care of yourself)
2- Người không uống rượu
là người có khả năng giúp đỡ được nhiều người khác.
3- Mình không biết có
những bất trắc nào sẽ đổ xuống, nếu mình không tỉnh táo.
4- Người coi rẻ cái sự
tỉnh táo đầu óc, kiếp sau sanh ra rất dễ bị tâm thần vì anh có mà anh không
biết quý. Cho nên mỗi lần mình làm gì phải biết: Đây là 6 căn biết 6 trần bằng
tâm ác thì kiếp sau 6 căn biết 6 trần bất toại (khó chịu). Nếu 6 căn biết 6 trần
bằng tâm thiện thì kiếp sau 6 căn tiếp xúc 6 trần dễ chịu. Cho nên tại sao 5
giới cho mình quá nhiều thứ là như vậy! Mình phải hiểu tới nơi tới chốn.
Sư Giác Nguyên giảng
{]{
CÓ MỘT ĐỜI SỐNG BÌNH THƯỜNG ĐÃ LÀ PHƯỚC LỚN!.
Có những ngày, ta chỉ mong cuộc sống bình
thường như trước: Một bữa cơm đơn giản bên người thân, Một buổi sáng được khỏe
mạnh bước ra đường, Một tối yên lành không lo nghĩ. Thế mới hiểu, điều bình
thường chính là điều quý giá nhất mà ta từng vô tâm không nhận ra.
BÌNH
THƯỜNG LÀ PHƯỚC - VÌ VÔ THƯỜNG LUÔN RÌNH RẬP. Một ngày đẹp có thể hóa bão tố
chỉ trong phút chốc. Người đang cười hôm nay có thể nằm xuống ngày mai. Vô
thường không hẹn trước, và chính vì thế, điều bình thường là điều đáng biết ơn
nhất. Nếu ta biết nhìn sâu, sẽ thấy:
• Mỗi bữa cơm không thiếu món là phước.
• Mỗi giấc ngủ yên là phước.
• Mỗi lần hít thở giữa cuộc đời không sợ hãi
– là phước. “Hôm nay ta còn được sống, Là ngày hạnh phúc nhất.” (Kinh Tăng Chi
Bộ)
BÌNH THƯỜNG- MÓN QUÀ VÔ GIÁ MÀ HIẾM AI NHÌN
THẤY. Khi khỏe mạnh, ta chẳng thấy ơn cuộc sống. Chỉ khi bệnh, mới nhận ra chỉ
cần thở thôi cũng là hạnh phúc. Khi người thân còn bên cạnh, ta dễ buông lời
giận hờn. Chỉ khi họ rời xa, ta mới đau đớn hiểu rằng được ở cạnh nhau đã là
phước. Con người thường mải chạy theo điều lớn lao mà quên rằng phước thật nằm
ngay trong từng điều nhỏ nhặt của hiện tại:
• Một bữa cơm còn đủ vị.
• Một mái nhà còn tiếng nói cười.
• Một sáng thức dậy vẫn còn đôi tay, đôi chân
nguyên vẹn. Đó là phước. Đức Phật dạy: “Biết đủ là giàu có, biết an là hạnh
phúc.”
KHI BIẾT DỪNG LẠI, TA MỚI THẤY PHƯỚC HIỆN
HỮU. Ta khổ không vì cuộc đời thiếu, mà vì tâm luôn muốn nhiều hơn. Muốn được
yêu hơn, được khen hơn, được sở hữu hơn. Nhưng càng muốn, lòng càng bất an.
Người biết đủ không phải là người có nhiều, mà là người biết dừng đúng lúc,
biết trân quý những gì đang có. Bởi hạnh phúc thật không nằm ở vật chất, mà ở
cảm nhận tĩnh lặng trong tâm. Bình thường là khi ta sống ngày hôm nay mà không
tiếc quá khứ, không lo tương lai. Là khi ta ăn cơm biết mình đang ăn, thở biết mình
đang thở. Đó là chánh niệm, là con đường Đức Phật đã chỉ dạy.
BIẾT ƠN ĐIỀU BÌNH THƯỜNG - PHƯỚC SẼ THÊM ĐẦY.
Phước không đến từ những lễ nghi xa hoa, mà từ tâm biết ơn trong từng phút
sống. Khi ta biết cảm ơn cuộc đời, cảm ơn người đã giúp, cảm ơn cả thử thách –
năng lượng phước lành sẽ lan tỏa.
Người biết ơn, dù ở hoàn cảnh nào, cũng vẫn
an. Người oán trách, dù được nhiều đến đâu, cũng chẳng thấy đủ.
Bình thường mới là phước. Vì trong cái bình
thường ấy, có đủ yêu thương, đủ an nhiên, đủ hạnh phúc. Khi ta thôi mơ những
điều xa xôi, quay về sống trọn trong giây phút hiện tại, ta sẽ nhận ra: mỗi hơi
thở yên lành chính là phép màu nhiệm mầu nhất của cuộc đời.
Hạnh phúc vốn là đơn giản
Nho nhỏ những điều quanh ta
Hạnh phúc hiện hữu đang là
Tỉnh thức sâu xa.. cảm nhận.
Biết Sống thì nào ân hận
Khi
mọi thứ.. rời sân ga.
Lặng nghe hơi thở vào, ra
Thấy đời bao la.. hạnh phúc.
(Như
Nhiên-TTT ) Namo Buddhaya __(())__
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét