Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

ĐỪNG BIẾN DẠ DÀY CỦA MÌNH THÀNH NẤM MỒ CỦA NHỮNG NỖI ĐAU

 

ĐỪNG BIẾN DẠ DÀY CỦA MÌNH THÀNH NẤM MỒ CỦA NHỮNG NỖI ĐAU

  Có bao giờ bạn cầm một khay thịt trên tay và chợt khựng lại chưa ?

Chúng ta thường chỉ thấy "thực phẩm", "món ngon", nhưng hiếm khi đủ can đảm để nhìn thấy sinh mệnh đằng sau đó. Sự thật trần trụi là: Không có miếng thịt nào đến từ một con vật đang hạnh phúc.

1. Chúng cũng biết yêu thương và sợ hãi như chúng ta. Đừng tin rằng vật nuôi là vô tri. Khoa học đã thấy gì?

 Một chú heo có trí thông minh ngang với đứa trẻ 3 tuổi, biết mơ ngủ và biết hát ru con.  Một con bò mẹ có thể rống lên thảm thiết, bỏ ăn nhiều ngày liền khi đứa con vừa lọt lòng bị tước đi để lấy sữa cho loài người. Tình mẫu tử ấy, nỗi đau chia cắt ấy... có khác gì con người đâu?

2. Cái giá của một bữa ăn "tươi ngon".  Chúng ta gọi là "chăn nuôi", nhưng với chúng, đó là ngục tù. Sống chen chúc trên nền xi măng lạnh, bị cắt đuôi, bẻ răng, bị vắt kiệt sức lực... Để rồi kết thúc cuộc đời trong những lò mổ đầy mùi máu tanh. Khi con dao kề cổ, chúng cũng run rẩy, cũng quỳ gối van xin, cũng hoảng loạn tột độ. Nhưng tiếng kêu cứu ấy vĩnh viễn không ai nghe thấy.

3. Bạn ăn gì, bạn sẽ nhận lại năng lượng đó. Ông bà ta có câu "Bệnh tòng khẩu nhập". Khi ta ăn một miếng thịt, ta không chỉ nạp protein. Ta đang nạp vào cơ thể cả những hormone sợ hãi, sự oán hận và đau đớn của con vật lúc cận kề cái chết. Liệu tâm ta có thể an yên, thân ta có thể nhẹ nhàng khi nuôi dưỡng cơ thể bằng sự chết chóc của kẻ khác? Tại sao ta cưng nựng chó mèo như con, nhưng lại dửng dưng ăn thịt heo bò? Phải chăng chỉ vì hình dáng chúng khác nhau?

Hãy thử một lần chọn yêu thương. Ăn chay không phải là tu hành khổ hạnh. Ăn chay là từ bi với chính mình và công bằng với vạn vật. Mỗi lần bạn từ chối một miếng thịt, là một lần bạn cứu một sinh mạng khỏi lưỡi dao. Mỗi bữa ăn thuần thực vật là một thông điệp hòa bình gửi tới vũ trụ. Hãy nhìn vào đôi mắt của chúng. Bạn sẽ thấy một khát khao sống mãnh liệt.

Nếu có thể, xin hãy chọn bình yên cho mâm cơm của mình.

                                                                                         Nguồn sưu tầm  

  Phần bổ sung: 

ĂN CHAY LÀ TỪ BI VỚI CHÍNH MÌNH VÀ CÔNG BẰNG VỚI SINH VẬT.

  Bạn nghĩ gì khi ngồi trước bàn ăn đầy cá thịt, tôi tin chắc rằng 100% là mọi người nghĩ đó là những thức ăn thịnh sọan, ngon bổ. Vừa thấy là khẩu vị chảy nước miếng liền. Nhưng không ai quán chiếu trước và sau đó, những con vật bị vây bắt, bị nhốt, rồi bị giết. Sự sợ hãi, hoãn loạn, đau khổ tận cùng, tiếng kêu la thảm thiết cầu cứu, nhưng có ai nghe được tiếng cầu cứu của chúng đâu. Có ai biết những con vật đang bị giết, những con vật đang bị được chúng ta ăn, có thể là ông bà, cha mẹ, những người thân của chúng ta sau khi chết đầu thai thành những con vật ấy chăng.?

 Phần đông đám cưới, đám giỗ, tiệc tùng v.v. thì người ta giết súc vật làm thức ăn đãi đằng nhậu nhẹt, vui cười, ca hát thâu đêm. Đó cho là vui, cho là sang trọng, cho là rộng rãi lịch sự văn minh .v.v… nhưng không biết rằng sự  những quan niệm đó là sự đau khổ tận cùng những con vật bị giết, bị tra tấn , bị nhốt.. để biến thành thực phẩm cho con người. Nếu bạn quán chiếu về hai khía cạnh đau khổ khi con vật bị giết và những con vật đó là tiền thân của cha mẹ ông bà của ta, thì bạn không bao giờ nuốt nổi miếng thịt vào miệng được. Nếu quán chiếu được như vậy bạn sẽ ớn lạnh rùng mình thay vì tuông chảy nước miếng hay vui cười ca hát.

Tại sao khi người thân của ta chết, đi đưa tang ta buồn rầu khóc lóc, thương tiếc, còn con vật cũng là thân quyến của ta, ta lại giết ăn còn lại vui mừng, lại cho là văn hóa là lịch sự.  Chúng ta so sánh như vậy chúng ta mới thấy ăn chay mới có giá trị nhân văn và trong sạch.  Khi ta cắt một đột cây nó không có phản ứng đau khổ như ta cắt cổ một con vật. Ta cắt đột cây những ngày sau cây đó lại nứt lên đột khác, nhưng cắt cỗ con vật thì nó vĩnh viễn chết luôn. Chừng đó chúng ta thấy hai trạng thái thanh tịnh an lạc khác với trạng thái đau khổ và nhiễm ô.

Hy vọng sau khi xem xong bài này quý vị tinh tấn phát tâm ăn chay nhiều ơn, để tránh quả báo, huân tập lòng từ, đồng thời báo đáp công ơn cha mẹ ông bà của chúng ta./.

{]{

ĐỪNG BIẾN DẠ DÀY CỦA MÌNH THÀNH NẤM MỒ CỦA NHỮNG NỖI ĐAU Rating: 4.5 Diposkan Oleh: CHÙA TAM BẢO TAM KỲ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét