PHẬT TỬ TẠI GIA, MỖI
NGÀY CHỈ CẦN LÀM ĐÚNG HAI VIỆC NÀY (Từ tâm và Chánh Niệm)
Chào mừng bạn đến với Tĩnh thức giữa đời thường,
nơi ta cùng nhau tìm về sự bình an, tỉnh thức giữa đời sống đầy chuyển động.
Tôi là Tâm Từ Bi, và hôm nay chúng ta sẽ cùng đi vào một chủ đề nhẹ nhàng mà
rất sâu sắc. Tu hành tại gia, mỗi ngày chỉ cần làm đúng hai việc này là đủ. (Từ
tâm và Chánh Niệm)
Nếu bạn từng
nghĩ rằng tu hành là chuyện của những người lên chùa, tụng kinh, thiền định,
thì bạn càng nên lắng nghe tập này. Vì có thể chỉ sau 20 phút bạn sẽ nhận ra tu
không phải ở đâu xa mà nằm ngay trong từng hơi thở, từng suy nghĩ, từng việc
nhỏ mỗi ngày.
Mình mời bạn cùng thả lỏng và lắng nghe. Phật ơi
con bận quá, con còn phải đi làm, con phải cơm áo gạo tiền, con không có thời
gian để tụng kinh, không có tâm trí để thiền định. Con muốn tu nhưng con không
biết bắt đầu từ đâu.
Bạn đã từng thầm nghĩ điều đó chưa? Bạn đứng trước
món nợ đời bộn bề nhìn những người lên chùa, tụng kinh lễ Phật rồi thở dài.
Chắc kiếp này mình không có duyên tu đâu. Đừng buồn, vì bạn không cô đơn, rất
nhiều người đã từng nghĩ như bạn. Và có nhiều người, đã mang nỗi dằn vặt đó
suốt cả đời, chỉ vì một hiểu lầm rằng tu là phải rời xa cuộc sống.
Vậy nếu tôi nói với bạn rằng, tu hành không phải là
chuyện ở núi rừng, ở chùa chiền, thánh thất, không cần lên chùa, không cần bỏ
hết việc đời. Chỉ cần mỗi ngày làm đúng hai việc, đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng
mầu nhiệm vô cùng là bạn đã bắt đầu bước trên con đường giác ngộ rồi. Bạn có
tin không? Tôi nhớ có lần đi qua vùng quê miền Trung, tôi gặp một bà già đã hơn
80 tuổi. Lưng còng, mắt mờ, không biết chữ, không biết tụng kinh, không biết
ngồi thiền. Nhưng người trong làng ai cũng quý kính bà. Họ gọi bà là Ni Sư
không áo ca sa, tôi hỏi. Cụ tu kiểu gì mà ai cũng thương, cũng nể vậy bà? Bà
cười, nếp nhăn rạng rỡ như hoa. Tôi không biết tu đâu chú, mỗi ngày tôi chỉ cố
làm hai việc. “Một là, không để bụng ai
lâu quá. Hai là, sống sao để tối ngủ không cắn rứt lương tâm”. Tôi đứng
lặng một lúc lâu, tự hỏi.
Có phải đó chính là tu không? Tu mà không cần hình
tướng, tu mà chỉ bằng tâm. Thật ra, điều bà già nói lại đúng y như lời Phật
dạy. Trong Kinh Tăng Chi Bộ, Đức Phật có dạy: Này các Tỳ kheo, có hai pháp nếu
được tu tập, được làm cho sung mãn sẽ đưa đến tâm giải thoát, tuệ giải thoát.
Đó là Tâm từ và Chánh niệm. Đó chính là hai việc bạn có thể làm ngay hôm nay,
tại nhà, không cần rời khỏi cuộc sống. Chỉ cần bạn làm đúng cách, đều đặn và
bằng tâm chân thật. Với cụ thể, hai việc đó là gì? Làm sao để một người đang
bận rộn như bạn, với công việc con cái, trách nhiệm, vẫn có thể tu hành mỗi
ngày, như gieo từng hạt Từ bi, từng hơi thở tỉnh thức giữa đời thường.
Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá từ từ, nhẹ nhàng, để
bạn không chỉ hiểu, mà còn cảm được, rồi muốn thực hành. Tu không phải là thay
đổi cuộc sống, mà là đổi cách nhìn sống cuộc đời này. Trong đời sống thường
ngày, không ít người vẫn tin rằng phải xuống tóc, phải vào chùa, phải sống đời
không vướng bận thì mới gọi là tu. Mình còn tóc, còn nghiệp, còn sân, còn si ,
thì tu sao nổi? Nhưng Đức Phật chưa từng dạy như vậy. Ngài chưa bao giờ bảo
rằng ai không ở chùa thì không được tu. Điều Ngài nói là ai biết sửa mình mỗi
ngày, người đó đang tu.
Tu nghĩa là gì? Là sửa. Từ tu trong tiếng Hán có
nghĩa là sửa, sửa thân, sửa tâm, sửa tánh. (Sửa tâm, sửa thân, sửa hoàn cảnh).
Chữ tu hành không mang ý nghĩa làm phép mầu, mà là hành trình quay vào trong để
gọt giũa chính mình. Mỗi khi bạn nhịn một lời nói gắt gọng là đang tu khẩu. Mỗi
khi bạn thấy một niệm sân nổi lên và bạn biết dừng lại là đang tu tâm. Mỗi khi
bạn không hại ai, không làm ai buồn, sống ngay thẳng là đang hành trì giữ giới
đó vậy. Bạn không cần phải mang pháp phục, không cần gõ mõ tụng kinh suốt ba
giờ liền. Mà chỉ cần ý thức được từng việc bạn của làm, với lòng từ và tỉnh
thức, đó đã là tu rồi. Chiến thắng bản thân là đại công phu duy nhất.
Trong Kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy, dù có chiến thắng
ngàn quân ngoài trận, không bằng chiến thắng chính mình, chiến thắng ấy mới
thật vinh quang, không ai có thể đạt được. Tu Hành, xét cho cùng, không phải là
cuộc trốn chạy khỏi thế gian, mà là sự trở về để nhìn thẳng chính mình.
Nhìn thấy những yếu mềm trong tâm, nhận diện được
ghen tị, sân giận, ích kỷ, lo toan, và không phán xét, chỉ nhẹ nhàng mà hóa
giải nó. Đó là công phu, đó là đạo tâm, và đó cũng chính là Đạo Phật. Tu tại
ra, hoàn toàn có thể và rất cần thiết. Người tại gia có thể tu không? Không
những được mà còn cần tu hơn ai hết. Vì người tại gia đang sống giữa cuộc đời,
nơi có quá nhiều điều kéo tâm ta đi, bận rộn, áp lực, cơm áo, mâu thuẫn gia
đình, giận hờn, hiểu lầm, chấp trước, vọng tưởng. Giữa những thứ ấy, nếu ta không
tu, tâm ta sẽ loạn, và nếu ta biết tu, ngay trong đời sống ấy ta sẽ hóa giải
được khổ đau và tìm được sự bình an thật sự.
Vậy tu làm sao? Cụ thể, trong một ngày bận rộn, ta
phải làm những gì để gọi là tu. Đức Phật dạy rất rõ trong nhiều bài kinh rằng
chỉ cần giữ được hai điều, một là Tâm từ, hai là Chánh niệm thì người tại gia
vẫn có thể tu hành viên mãn. Chúng ta sẽ đi vào từng điều thật rõ ràng để bạn
không chỉ hiểu mà có thể thực hành được ngay sau khi xem bài này.
1. Giữ Tâm từ
Giữ Tâm từ, buông xả và không hại. Có một lần một
người đệ tử hỏi Phật, Bạch Thế Tôn con có thể làm gì để tâm mình an, để đời
mình bớt khổ, để không tạo thêm nghiệp? Đức Phật chỉ mỉm cười và nói Hãy khởi
Tâm từ và giữ nó suốt một ngày. Tâm từ là gì? Là lòng thương không phân biệt.
Tâm từ, trong tiếng Pali, gọi là metta, nghĩa là lòng thương yêu vô điều kiện,
không phân biệt, không cầu lợi. Là khi ta nhìn người khác, dù là người thương
hay người ghét, mà không có ý muốn hại họ, mà ngược lại thầm mong họ được an,
được vui, được bình yên. Đó chính là nền tảng của mọi giới luật, mọi thiền
định, mọi trí tuệ.
Không có Tâm từ thì tu gì cũng chỉ là hình thức.
Tại gia, cách giữ Tâm từ rất đơn giản. Bạn không cần phải ngồi thiền hàng giờ
để có Tâm từ. Bạn chỉ cần bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Buổi sáng, thay vì cay
cú, bạn mỉm cười với người thân. Khi ra đường, bạn không chen lấn, không nổi
cáu khi ai đó tạt đầu xe bạn. Khi ai đó vô tình nói lời khó nghe, bạn không
phản ứng bằng giận dữ mà biết thở, rồi buông. Bạn nói một lời tử tế với người
giúp việc, người giao hàng, con cái, cha mẹ. Bạn tha thứ cho một chuyện cũ vì
giữ mãi trong lòng chỉ làm mình mệt thêm.
Mỗi lần bạn làm vậy là bạn đang giữ Tâm từ và tâm
bạn sẽ nhẹ ra từng chút một. Có một người đàn ông trung niên ngày nào cũng cãi
nhau với vợ. Ông rất nóng tính hay quát nạt và nghĩ rằng mình đang sống đúng.
Cho đến một ngày, ông tình cờ nghe một vị sư nói tu không bắt đầu bằng việc lên
chùa mà bằng cách nói nhỏ lại một chút thương người bên cạnh nhiều hơn một
chút.
Hôm đó, ông về không còn la vợ con nữa, chỉ ngồi
im, rót ly nước cho vợ. Một việc nhỏ, nhưng vợ ông bật khóc. Chỉ một lần giữ
Tâm từ đã mở ra cánh cửa chữa lành cho cả gia đình. Tâm từ không cần làm gì to
tát, chỉ cần không làm điều gì tổn thương.
Giữ Tâm từ đôi khi không phải là làm thêm cái gì đó
mà là dừng lại trước khi ta sắp làm điều sai. Sắp chửi. Dừng. Sắp trách móc.
Dừng, Sắp hận thù, ghen ghét, nói xấu. Dừng. Dừng lại là giữ được tâm buông
xuống, là giữ được đời. Có Tâm từ cũng là tự thương mình.
Bạn biết không? Người ta hay tưởng tâm từ là thương
người, nhưng thật ra nó bắt đầu từ việc thương chính mình. Mình không sân si,
mình sẽ sống nhẹ hơn. Mình không giữ thù hận là lòng mình sẽ rộng hơn. Mình
không đáp trả. Tâm mình sẽ an hơn. Cho nên mỗi khi bạn thắp lên ngọn lửa tâm
từ, là bạn sửi ấm chính mình trước tiên.
Lời Phật dạy về Tâm từ Trong Kinh Từ Bi, Đức Phật
dạy mong cho tất cả chúng sinh dù yếu hay mạnh, lớn hay nhỏ, gần hay xa, đều
được an vui. Không nói, chỉ người thân, không nói chỉ người tốt là tất cả không
phân biệt. Tâm từ khi được gieo mỗi ngày là hạt giống giúp chúng ta giải thoát
khỏi sân hận, oán thù và đau khổ. Giữ được Tâm từ, ta đã không gây thêm tổn
thương cho đời. Nhưng để không gây tổn thương cho chính mình, ta cần thêm một
điều nữa là Chánh niệm. Vì nếu không có chánh niệm ta sẽ không phân biệt được
việc làm đúng hay sai. Và đôi khi ta làm tổn thương người khác mà ta cứ tưởng
mình đang làm đúng.
Vậy, chánh niệm là gì? Và người tại gia có thể thực
hành nó mỗi ngày thế nào?, chúng ta cùng tiếp tục.
2. Giữ tâm chánh niệm, nhận diện mọi hành động, ý
nghĩ. Nếu tâm từ là ngọn lửa ấm xua tan sân hận, thì chánh niệm chính là ánh
sáng, giúp ta thấy rõ mình đang làm gì. Chánh niệm là gì? Biết rõ mình đang làm
gì.
Chánh niệm tiếng Pali là sự tỉnh thức, sự nhận biết
rõ ràng trong từng khoảnh khắc hiện tại. Nghĩa là khi ta đi, ta biết mình đang
đi. Khi ta ăn, ta biết mình đang ăn., ta nói biết mình nói… Không nghĩ chuyện
khác. Khi ta tức giận, ta biết mình đang tức giận. Khi đi ta biết ta đi, khi
ngồi biết ta đang ngồi v.v... Nghe có vẻ đơn giản, nhưng bạn thử hỏi chính
mình. Bao lâu rồi bạn rửa bát mà tâm vẫn nghĩ chuyện ngày mai? Bao lần bạn cãi
nhau xong mới thấy mình đã nói lời gây tổn thương? Bao lúc bạn ăn mà không hề
cảm nhận mùi vị thức ăn? Chúng ta sống như một chiếc máy chạy tự động. Không
nhận biết, không dừng lại, không thấy rõ. Và chính vì thế ta thường tạo nghiệp
mà không hề hay biết. Vì sao phải giữ chánh niệm? Vì không nhận biết, ta rất dễ
tạo nghiệp.
Đức Phật từng dạy, không có chánh niệm, tâm sẽ bị
dắt đi bởi tham, sân, si. Chánh niệm là con đường duy nhất đưa đến sự an ổn,
giải thoát. Người không có Chánh niệm, rất dễ nổi giận rồi ân hận. Dễ ghen tỵ,
sân hận mà không kiểm soát. Dễ nói những lời làm đau người khác dù không cố ý.
Dễ cuốn theo phiền não, lo âu, vọng tưởng. Còn người có chánh niệm, họ có thể
nhìn rõ cơn giận vừa khởi lên. Và dừng lại, họ không để một lỗi nhỏ trong lòng
người thân biến thành cuộc chiến dài cả đời. Họ sống có mặt cho hiện tại. Và vì
thế, sống trọn vẹn, từng phút giây.
Một chị bạn tôi là mẹ đơn thân nuôi hai đứa con
nhỏ. Áp lực công việc, tài chính khiến chị rất dễ cáu gắt. Chị nói, tôi ngày
nào cũng la con, xong rồi lại thấy tội, nhưng không biết cách dừng. Cho đến khi
chị nghe được một bài giảng Pháp, chị dạy cách thở chánh niệm. Chị thử, mỗi
sáng, năm phút ngồi yên. Mỗi khi sắp la con, chị tập thở và nói thầm trong đầu.
Con cũng chỉ là đứa trẻ. Chỉ thế thôi. Mà sau ba tháng, chị nói, tôi vẫn là
tôi, nhưng không còn là mẹ quát tháo nữa. Chánh niệm không làm bạn thành người
khác. Nó chỉ giúp bạn sống như chính bạn, nhưng sâu sắc hơn, hiền lành hơn,
tỉnh thức hơn. Chánh niệm rất dễ thực hành nếu bạn biết cách. Bạn không cần một
cái chuông, một chiếc tọa cụ hay một thời gian kiểu như thiền viện. Bạn chỉ cần
trở về hiện tại, trong từng việc nhỏ. Khi đang rửa bát, hãy biết mình đang rửa
bát, cảm nhận nước ấm, cảm nhận xà phòng trôi qua tay.
Khi đang đi bộ, biết mình đang bước từng bước. Khi
đang ăn, đừng xem điện thoại, đừng suy nghĩ chuyện khác. Ăn với sự biết ơn.
Ngay cả lúc buồn, cũng đừng đè nén. Chỉ cần biết mình đang buồn, cơn buồn sẽ
nhẹ đi một nửa. Vì khi bạn nhận diện cảm xúc, bạn không còn bị nó thao túng
nữa. Trong Tứ niệm xứ, Đức Phật dạy hãy quán thân trên thân, thọ trên thọ, tâm
trên tâm, pháp trên pháp với chánh niệm và tỉnh giác. Nghĩa là, nhận biết thân
mình đang làm gì, cảm nhận cảm xúc đang khởi lên. Quán sát ý nghĩ đang vận
hành. Thấy rõ bản chất các pháp đều sinh diệt, vô thường. Chánh niệm là chiếc
đèn pin giúp ta thấy rõ tâm mình, và khi ta thấy rõ ta sẽ không còn bị kéo đi
bởi vô minh nữa. Một người giữ được tâm từ sẽ không làm hại ai. Một người giữ
được Chánh niệm sẽ không làm hại chính mình. Và nếu mỗi ngày bạn chỉ cần giữ
được hai điều này Tâm luôn hướng thiện, và tâm luôn tỉnh thức. Bạn đã là một
hành giả chân chánh, giữa đời sống rất đổi đời thường. Không cần đợi đến khi
già, không cần đợi khi rảnh. Ngay bây giờ, hôm nay, bạn có thể bắt đầu.
Trong suốt chiều dài hơn 2.500 năm Phật Pháp đã có
biết bao kinh sách, bao pháp môn, bao pháp hành được truyền dạy. Thế nhưng, khi
gom lại tất cả tinh hoa giáo lý ấy, Đức Phật đã nhiều lần tóm gọn bằng hai chữ.
Từ và Tịnh. Từ là tâm từ, Tịnh là Chánh niệm. Và chỉ hai điều này, nếu thực
hành đúng, thực hành đủ, đã là nền tảng vững chắc để chuyển hóa tâm, chuyển hóa
nghiệp và mở cánh cửa giải thoát. Tâm từ là căn gốc của mọi hạnh lành. Bạn thử
nghĩ xem, tất cả mọi nghiệp xấu của đời người đều khởi lên từ đâu? Từ một cái
tâm sân hận, ganh tỵ, ít kỷ, chấp ngã. Nhưng nếu bạn có tâm từ, bạn sẽ không
khởi sân vì bạn thương người. Không khởi tham vì bạn biết đủ. Không khởi si vì
bạn biết lắng nghe. Buông bỏ. Tâm từ là gốc dễ. Khi gốc tốt, quả sẽ tốt. Không
cần làm nhiều điều phức tạp, chỉ cần giữ tâm thiện, không gây hại, đã là đại
phước. Chánh niệm là con dao mổ tâm. Tâm từ là đất lành.
Chánh niệm là ánh sáng để nhận diện rõ mọi thứ đang
lớn lên trong mảnh đất đó. Nếu không có Chánh niệm, bạn sẽ gieo hạt xấu mà
không hay, nuôi lớn hận thù mà tưởng là yêu thương, tạo nghiệp mà cứ tưởng là
đang đúng lý. Chánh niệm giúp bạn dừng đúng lúc, nhìn rõ bản ngã, thấy thật về
vô thường, từ đó bớt chấp, bớt đau. Chánh niệm là chiếc gương giúp bạn soi lại
mình. Phật dạy gì về công đức của tâm từ và chánh niệm? Trong Kinh Tăng Chi Bộ,
Đức Phật dạy, ai tu tập tâm từ trong giây lát, người ấy cũng đã tạo phước lớn
hơn cúng dường trăm lần. Chánh niệm là đạo lộ duy nhất đưa đến thanh tịnh cho
chúng sanh, vượt thoát khỏi sầu bi, thành tựu thánh trí, chứng ngộ Niết bàn.
Nghĩa là, ngay cả một giây khởi tâm tử, một khoảnh khắc tỉnh thức, đều mang
công đức to lớn vô cùng.
3.
Quán chiếu và thực hành.
Chúng ta không cần tìm xa những pháp tu vi diệu,
chỉ cần quay về với điều căn bản nhất, và làm cho nó sâu sắc nhất, so sánh giữa
làm nhiều và thấm sâu. Có người tụng kinh cả trăm lần, nhưng tâm vẫn phiền não.
Có người ăn chay trường, nhưng ra đường vẫn nổi nóng. Đó là vì, tâm chưa được
tưới bằng lòng từ, tâm chưa được chiếu sáng bằng chánh niệm. Ngược lại, có
người không tụng nhiều kinh, nhưng mỗi ngày, biết thương người, không nói lời
ác, biết quan sát chính mình, sửa từng lỗi nhỏ, biết nhận lỗi, biết cười nhẹ,
biết thở sâu. Người đó đang tu thật sự. Chỉ cần hai điều là vì đủ trọn vẹn.
Không phải vì chỉ làm được hai điều, mà là vì hai điều đó bao trùm tất cả. Có
tâm từ tự động tránh ác, có chánh niệm tự động làm lành. Hai điều đó dẫn đến
thanh lọc tâm chuyển nghiệp và an lạc ngay hiện tại. Tâm mà chuyển thì nghiệp
chuyển, nghiệp mà chuyển thì đời sẽ nhẹ như mây.
Bạn nghĩ xem, nếu hôm nay bạn tha thứ một lỗi lầm
cũ, bạn thấy lòng nhẹ không? Nếu sáng nay bạn ngồi im ba phút thở, bạn có thấy
đầu óc bớt loạn không? Nếu tối nay bạn biết ơn cuộc sống thay vì than phiền,
bạn có thấy ngủ ngon hơn không? Đó chính là quả ngọt của tâm từ và chánh niệm.
Không lý thuyết, không triết học, chỉ là trải nghiệm và cảm nhận. Vậy là bạn đã
biết, tu không cần làm quá nhiều, chỉ cần làm đúng hai việc mỗi ngày, làm bằng
cả trái tim, bằng sự thật tâm.
Bây giờ hãy để mình kể bạn nghe về những người đã
làm điều đó và cách họ bình an sống giữa đời rất độc. Chúng ta cùng đi tiếp đến
phần cuối, chặng đường về nhà, khép lại bằng niềm tin và cảm hứng hành trì. Bạn
có nhớ bà cụ ở đầu câu chuyện chứ? Bà không tụng kinh, không biết chữ, không
ngồi thiền, không rời khỏi làng nhỏ suốt 80 năm cuộc đời. Nhưng bà giữ được tâm
không oán thù, lời không cay độc, tâm niệm luôn hướng về điều thiện. Và người
làng gọi bà là Ni Sư không áo cà sa.
Tu hành không phải đi đâu cả, chỉ là về lại chính
mình. Nhiều người nghĩ tu là một hành trình dài, một chuyến đi xa, một thử
thách lớn. Nhưng thật ra tu là chặng đường về nhà, về lại bên trong mình, nhận
diện rõ những gì đang diễn ra và chọn sống với điều thiện, điều sáng, điều
lành. Bạn không cần bỏ hết việc đời, chỉ cần bớt chút sân si, bớt chút hơn
thua, bớt chút chấp ngã là đã đi từng bước vững chắc trên con đường tỉnh thức.
Hôm nay bạn có thể bắt đầu chỉ từ một hơi thở. Bạn
không cần đợi rảnh rỗi mới tu, không cần chờ tuổi già, con cái lớn, công việc
ổn định. Bạn có thể bắt đầu ngay bây giờ, ngay sau khi video này kết thúc. Hãy
hít một hơi sâu và biết mình đang thở. Hãy buông một phiền muộn và biết mình
đang nhẹ đi. Hãy tha thứ một chuyện cũ và thấy lòng rộng hơn một chút. Đó là
tu, là thật tu. Bạn xứng đáng được bình an, chỉ cần biết đường về.
Nếu đời bạn từng nhiều đau khổ, tổn thương, dông
bão, hãy tin. Chỉ cần bạn giữ được Tâm từ và trở về với Chánh niệm, thì dù
ngoài kia thế giới có quay cuồng, trong bạn vẫn có một nơi bình yên như chánh
điện. Bạn xứng đáng được an lạc. Không vì bạn làm được điều gì vĩ đại, mà chỉ
vì bạn đã quay lại và bắt đầu tu tập từ chính nơi mình đang sống. Tu không phải
là rời khỏi cuộc đời, tu là sống đời này bằng một tâm hồn đã được rửa sạch. Chỉ
cần mỗi ngày giữ một chút Tâm từ, mỗi giờ có một chút chánh niệm, là bạn đã
đang đi trên con đường Phật mà không cần rời khỏi mái nhà mình. Nếu bạn thấy
video này hữu ích, hãy gửi nó cho người thân của bạn như một món quà nhỏ, hoặc
chỉ cần im lặng lẽ thực hành một việc lành cũng là đủ.
Cảm ơn quý vị đã đi cùng đến cuối hành trình này. Chúc
quý vị, dù bận đến đâu, vẫn giữ được một khoảng lặng trong lòng, dù sống giữa
cuộc đời, vẫn bước đi trong tỉnh thức, hẹn gặp lại quý vị, trên con đường về
lại chính mình.
Nếu những chia sẻ này đã chạm đến một góc nhỏ nào
đó trong tâm quý vị, hãy bắt đầu thực hành một điều nhỏ ngay hôm nay. Có thể là
một lời tử tế, một lần biết ơn, một hơi thở có ý thức, và mỗi ngày một chút, quý
vị sẽ thấy lòng mình sáng dần lên như ngọn đèn được lau sạch bụi.
Kính chúc quý vị tâm luôn từ, thân luôn an, đời
luôn đủ..
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
- Nguồn sưu tầm-
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét