CÂU CHUYỆN: NÀNG LIÊN HOA VÀ ĐỨC PHẬT
Thuở xưa, đức Phật trú trên núi Kỳ Xà Quật ở
thành La Duyệt Kỳ. Lúc ấy, trong thành có một nàng kỹ nữ tên là Liên Hoa. Nàng
này nhan sắc xinh đẹp, cả nước không ai sánh bằng. Thanh niên con em các nhà
quyền quí ai cũng hâm mộ, tranh nhau tìm đến.
Một hôm, nàng Liên Hoa bỗng sinh tâm lành,
muốn bỏ việc đời xuất gia làm Tỳ kheo Ni. Nàng từ bỏ tất cả tìm đến núi Kỳ Xà
Quật nơi đức Phật đang cư trú. Giữa đường, gặp một suối nước mát, nàng Liên Hoa
liền ghé lại uống nước rửa tay. Làn nước trong xanh, long lanh hiện lên bóng
dáng của nàng, vẻ mặt hồng thắm, mái tóc mượt xanh, thân hình cân đối đến mức
hoàn hảo. Tự nhìn thấy nhan sắc xinh đẹp của mình, nàng Liên Hoa hối tiếc nghĩ
rằng: "Ta sinh ra có được nhan sắc mặn mà như vậy, sao lại nỡ bỏ đi để làm
Sa Môn ? Ta nên nhân lúc còn trẻ mà hưởng thụ cho thỏa mãn những khao khát
riêng mình"
Nghĩ như vậy xong, nàng liền đi về: Đức Phật
biết Liên Hoa có thể độ được, nên hóa ra một thiếu nữ nhan sắc tuyệt trần hơn
xa Liên Hoa từ phía khác đi ngược chiều lại. Liên Hoa trông thấy vô cùng yêu
mến, liền hỏi thăm:
- Nàng từ đâu đến? Gia đình ở đâu mà đi một
mình vậy?
- Thiếu nữ đáp: Tôi ở trong thành có việc ra
ngoài, nay định trở về nhà. Chị em mình mới quen nhau cùng về chung nhé? Gần
đây có bờ nước, chúng ta trước hãy đến đó nghỉ ngơi, trò chuyện.
- Liên Hoa vui vẻ đáp: Vậy thì hay lắm. Hai
người đến bên bờ nước chuyện trò tâm sự.
Một lát sau, thiếu nữ mệt mỏi tựa vào gối
Liên Hoa ngủ. Không ngờ, mới đó thiếu nữ đã chết, thi thể sình lên, giòi bò lúc
nhúc, răng tóc rụng rời, tứ chi tan rã, mùi hôi bốc ra thật khó ngửi.
Liên Hoa trông thấy hết sức kinh sợ, nghĩ
rằng: "Nàng ấy trẻ đẹp như vậy mới đó mà đã không còn. Huống chi thân ta,
làm sao bảo đảm dài lâu?"
Nghĩ xong, nàng liên khởi tâm tinh tấn học
đạo trở lại, tiếp tục tìm đến chỗ Phật. Đến nơi, nàng đảnh lễ đức Phật, rồi
thuật lại đầy đủ những việc đã thấy.
Đức Phật nói với Liên Hoa: Người ta có bốn
việc không thể nương cậy. Đó là những gì?
1-Trẻ trung phải già yếu.
2- Mạnh khỏe phải tử vong.
3- Thân thuộc vui vẻ phải xa lìa.
4- Của cải tích trữ phải phân tán.
Bây giờ, đức Phật liền nói bài kệ:
“Già thì hình sắc suy
Bệnh khiến thân này hoại
Khi mạng đã hết rồi
Thân rã tan, hư hoại.
Thân này có gì quí
Đồ dơ tuôn chảy hoài
Bị bệnh tật phủ vây
Phải chịu họa già chết.
Buông lung theo thị dục
Tăng thêm điều phi pháp
Đâu biết sự đối thay
Mạng người trong
hơi thở!
Dầu cho là con
ruột
Hay cha mẹ anh em
Khi cái chết đến
nơi
Không nương cậy ai
được.”
Nàng Liên Hoa nghe pháp xong hân hoan giải ngộ, quán thân
như huyễn hóa, mạng sống chẳng dài lâu, chỉ có Niết-bàn là an ổn vĩnh cửu, nên
đến trước Phật xin xuất gia làm Tỳ Kheo Ni.
Đức Phật nói: Lành thay! Tóc Liên Hoa liền tự rụng, thành
Tỳ kheo Ni.
Sau đó, nhờ công phu tư duy thiền quán, Tỳ kheo ni Liên
Hoa đã chứng quả A la hán.
Những vị được nghe pháp trong pháp hội, ai nấy đều hoan
hỉ.
(Trích Kinh
Pháp Cú, Phẩm Vô Thường)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét