NIẾT BÀN- CỰC LẠC CÓ HAY KHÔNG?
Niết bàn và Cực Lạc không phải là thế giới
siêu hình. Mục đích của đức Phật không phải dẫn chúng sanh đi vào những thế giới
siêu hình , Tây phương không phải
là thế giới huyền bí, mà Phật muốn biến cõi địa cầu thành một Tây phương Phật,
sự sống đầy phiền muộn khổ đau, Ngài muốn chúng sanh được giải thoát khổ đau.
Giải thoát không phải trốn tránh, không phải
là hủy diệt. Giải thoát khổ đau là biến khổ đau thành an lạc, thành hữu dụng để
giúp người đời, cứu nhân độ thế. Ví như biến đồ phế thải thành đồ hữu dụng, biến
rác thải thành hoa hồng v.v..ngay trên vùng trời này, ngay cho sự sống khổ đau
đang sờ sờ trước mắt. Giải thoát khổ đau là Niết bàn, là Cực lạc. Niết bàn, Cực
lạc không phải là vùng trời xa xuôi huyền bí. Nhiều người không tin có Niết
bàn, không có Cực lạc, họ cho là viễn vông ảo tưởng, luân hồi, sanh tử không có
chỉ là những khái niệm chứ không có thật. Tuy nhiên, dù có Niết bàn hay không,
thì lời dạy của Phật vẫn hữu dụng, vẫn có thể giúp chúng sanh hết khổ được vui
và ra khỏi khổ ở cõi đời này.
Phật dẫn giải cho chúng đệ tử tin sâu vào
nhân quả luân hồi, tin có quả báo, tin có thiện, ác. Sự sống con người và chúng
sanh luôn có những tác động ảnh hưởng lẫn nhau, suốt cả quá trình sự sống, mỗi
chúng ta để lại biết bao nhiêu vết hằn, có những vết hằn vui, có những vết hằn
khổ đau, đầy bầm gan tím ruột, có những vết hằn thì đầy lòng hy sinh cao cả.
Làm thiện, làm ác, giết người, cướp của v.v.. đều là những vết hằn đau khổ khó
quên trong đời.
Chopin đã ra đi nhưng bản nhạc Tristesse vẫn
còn đó. Schuert đã mất nhưng Serenade vẫn còn đây. Cụ Tố Như Nguyễn Du không
còn nữa nhưng chuyện Kiều vẫn trên môi. Công trình triết học toán học và khoa học
mấy trăm năm qua của Descartes, Newton, Einstein vẫn còn đó. Hitler đã chết hơn
60 năm qua nhưng tội ác của ông vẫn còn đó.
Phật đã tịch diệt từ lâu nhưng những lời dạy
của Ngài vẫn còn sáng ngời. Nói chung, khi suy nghĩ đã qua đi, tư tưởng còn sót
lại. Khi lý luận xong rồi, kiến thức vẫn còn đó. Sau nhận thức là kinh nghiệm.
Sau hành động là hậu quả của hành động đó. Những tư tưởng đó, những kiến thức
đó, những kinh nghiệm đó, những hành động đó vẫn còn chờn vờn trong không gian,
trong tâm tưởng của mỗi chúng ta. Chúng có thể ở trong các sách vở, trên các
CD, DVD, trên internet,…
Phải chăng đó chính là dòng tâm thức, tiếp tục
tồn tại cho dù sau khi thân xác đã rã rời? Dòng tâm thức này không phải như những
vật chết, trái lại rất linh động Đức Phật Thích Ca ở hơn 25 thế kỷ trước đã trở
thành vị Phật lịch sử. Nhưng Phật pháp của Ngài (thuộc vào dòng tâm thức) chúng
ta vẫn xem như Phật sống, không phải sao? Chúng ta có thể chọn văn thơ ca nhạc
kịch nghệ khoa học. Tin Chúa thì chọn kinh Thánh. Tin Phật thì chọn Phật pháp.
Nếu muốn gây tội ác thì chọn những hành động của Hitler. Muốn hướng thiện thì
cũng có thể nhìn vào những hành động hung bạo để tránh né. Có lẽ cần phải học
những bài học đạo đức cơ bản trước khi bước vào của hàng tạp hóa rất đa dạng
đó./.
Nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét