BỒ TÁT LÀ GÌ?
Bồ tát
là người phát tâm tự độ, độ tha. Là người giác ngộ về nổi khổ của tất cả chúng
sanh đồng tình và thông cảm với nổi khổ của chúng sanh . Vì thế, thấy ai hay
thương người, hay bố thí và cứu người trong cơn khổ nạn, thì nói người đó có
tâm Bồ tát.
Bồ tát phàm phu hay Bồ tát nhân gian khác với
Bồ tát hiểu đúng nghĩa trong Phật giáo, là sau khi tin Phật, học Phật, phát
nguyện tự độ, độ tha, thậm chí hy sinh thân mình để cứu giúp người. Bồ tát của
Phật giáo không phải là Thần, là Thánh, Thổ địa, Thổ công mà người đời đang thờ.
Chúng sanh trước khi thành Phật tất yếu phải
trải qua quá trình làm Bồ tát. Muốn làm Bồ tát trước phải có tâm nguyện lớn, chủ
yếu là bốn lời nguyện: “Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ; phiền não vô tận thệ
nguyện đoạn; Pháp môn vô lượng thệ nguyện học; Phật đạo vô thượng thệ nguyện
thành”.
Các vị Bồ tát trong đạo Phật ta thường nghe
như Quan Thế Âm Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ tát; Văn Thù Bồ tát; Phổ Hiền Bồ tát, Địa
Tạng bồ tát v.v..
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét