HỒI
HƯỚNG
Hồi
hướng quan trọng lắm, hồi hướng là tấm lòng của người hành
thiện đối với vô lượng chúng sanh khác. Ta biết rằng ta có
trong tay một món ăn thì ta phải sẵn lòng chia sẻ cho người khác;
đó là vật thí, tài thí.
Nhưng
ta biết rằng ta đang có một công đức lớn và có vô lượng
chúng sanh đang hướng về ta để cầu công đức, họ muốn lắm
nhưng mà không có điều kiện để làm, họ đang chầu chực để
chờ mình nhắc tới họ đó. Khi nghĩ tới họ, mình phát đại bi
tâm, bèn hồi hướng đến vô lượng chúng sanh không phân biệt
biên giới, thì công đức đó chẳng thể nghĩ bàn. Vì sao? Vì có
biết bao nhiêu người trong chúng ta khi sống làm nghiệp này
nghiệp nọ, nghiệp nặng thì đi địa ngục, bàng sanh súc sanh, còn
không thì sanh làm A-tu-la, ngạ quỷ rất là tội nghiệp.
Ngạ
quỷ có 2 trường hợp:
- Loại
1 là không thể nhận được phước hồi hướng, dù có hồi
hướng cỡ nào đi nữa cũng phải sống cho hết cái tuổi thọ để
trả nghiệp.
- Loại
2, paradattupajīvī, là loại ngạ quỷ có thể nhận được đồ cúng
hoặc phước hồi hướng. Khi chết mà bị lọt vô đây thì khát
nước lắm.
Quí
vị có ai từng khát lè lưỡi, đói xanh mặt chưa. Trong khi có
những kẻ hàng ngàn năm, hàng triệu năm, lang thang khắp đầu
đường ghềnh cuối bể, cứ thấy nước là nhào tới, thế là
nước khô queo. Khô queo với riêng mình ngạ quỷ thôi, còn trong
mắt người khác thì dòng nước vẫn cuồn cuộn, lăn tăn bình
thường. Khô queo hoặc thành lửa cháy rần rần giống như con
suối dầu lửa, còn không nó thành nguyên một dòng suối máu,
suối mủ với nước vàng tanh tưởi, dòng nước cống đen ngòm
tanh rình, làm sao mà uống được. Vậy mà suốt hàng ngàn năm như
vậy. Cho nên chỉ cần nghe ở đâu mà động dao động thớt có mùi
nhang khói tụng niệm, hồi hướng là mừng lắm, liền nhào tới.
Vậy
mà người ta đâu có biết, người ta chỉ hồi hướng cho thân
nhân, cho gia đình của họ mà thôi. Cho nên nhớ tốt nhất là hồi
hướng đến vô lượng chúng sanh.
Vì 2
lẽ: chúng sanh nào cũng đáng thương và khó mà tìm ra được một
chúng sanh nào chưa từng là thân quyến của mình. Tất thảy trong
đời này đều nằm trong 2 hạng người sau đây: Người dễ thương
(người thiện, người hạnh phúc) và người đáng thương (người
ác, người khổ), chứ không có ai để mình ghét hết.
Trong
vô lượng vũ trụ, thánh hiền, nam nữ, đực, cái, trống, mái
đều nằm trong 2 hạng người này. Đây là lý do tại sao chúng ta
phải hồi hướng.
Hôm
nay chúng ta đối với người khác ra sao, thì mai này, đời sau
kiếp khác cũng có kẻ hành động như vậy với ta. Hễ ta lăn đùng
ra chết là có người đè ra hồi hướng. Có lúc nhận được, có
lúc không nhận được nhưng mà có còn hơn không. Nhớ nghen, chứ
đừng lúc nào cũng ba tôi, má tôi mà quên vô lượng chúng sanh
khác. Có bị khát nước vài giờ đồng mới thấy thương cho mấy
con ngạ quỷ.
{¯{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét