KHUYÊN
NGƯỜI ĐỪNG GIẾT THÚ
Muôn
loài nào khác chi ta,
Cũng
tìm sự sống, lánh xa tai nàn.
Có cha
mẹ, có họ hàng,
Kết
đoàn sinh hoạt, hiệp đoàn siêng năng.
Ta đừng
giết nó mà ăn,
Cũng
đừng bắt chúng âm thầm đớn đau.
Lạc
bầy, dớn dác xôn xao,
Lại e
cái nạn thớt dao hầu gần.
Mình
thân, nó cũng có thân,
Nuôi
mình, giết nó: cán cân không bằng!
Mình
lâm cảnh ấy khổ chăng?
Giả như
có kẻ cắt phăng chúng mình:
Mẹ,
cha, cô, bác thảm tình,
Xót xa
đã lắm, bất bình biết bao.
Ruột rà
ai cắt chẳng đau?
Tình
thương ai dứt… hỏi sao chẳng buồn?
Nếu ta
suy nghĩ kỹ càng,
Tình
này, cảnh ấy rõ ràng tương thân.
Làm
người hãy có lòng nhân,
Hãy
khơi tánh Phật lần lần sáng ra.
Người
cùng muôn vật một nhà,
Ta là
anh chị, chúng là đàn em!
Khôn
hơn ta phải xét xem,
Trông
nom, giúp đỡ đàn em dại khờ.
Khi lâm
nạn, lúc bơ vơ,
Mau tay
tiếp cứu chớ ngơ mắt nhìn.
Thấy ai
giết thác sinh linh,
Lấy lời
khuyên giải, dụng tình cản ngăn.
Thú kia
nó cũng là thân,
Cũng
xương, cũng thịt… cũng phần như ta.
Đánh
đau chúng biết kêu la,
Tiếng
rên đứt ruột, tiếng la xé lòng.
Tánh
linh, người vật chung đồng,
Xuống
tay sao nỡ, cầm lòng sao đang.
Thân ta
thì muốn cho an,
Mà thân
kẻ khác lại toan xéo giày.
Lòng ta
muốn tránh nạn tai,
Sao
cùng kẻ yếu ra oai dữ dằn.
Nếu ta
xét lẽ công bằng,
Biết
câu phước tội, biết căn luân hồi.
Chớ nên
giết nó đành rồi,
Cũng
đừng hành hạ tỏ lời rẻ khinh.
Chớ cho
chúng khổ vì mình,
Mở lòng
thương xót tấm hình hài kia.
Đừng
làm chúng nó chia lìa,
Con đây
xa mẹ, vợ kia cách chồng.
Đừng
bày cắt cổ, nhổ lông,
Việc
làm cũng phải dự phòng về sau.
Dây oan
ai lại buộc vào,
Kiếp
này gây nợ, kiếp nào trả xong.
Muốn
cho mình được thong dong,
Đừng
làm kẻ khác khổ lòng làm chi!
Chớ vì
một chút sân si,
Mà bao
oan trái kéo trì, cuốn lôi.
Muốn ra
khỏi biển luân hồi,
Quả kia
phải hái, xong rồi đừng gieo.
Dừng
chân là bóng chẳng theo,
Ngưng
tay thì nghiệp chẳng đeo bên mình.
{¯{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét