THÓI QUEN XẤU
CÂU HỎI 84: Thói quen tốt là thiện nghiệp, và thói quen xấu là bất thiện
nghiệp. Như vậy, cọp, beo, sư tử, những con vật luôn luôn bắt và ăn thịt những
con thú nhỏ yếu, hẳn phải tạo bất thiện nghiệp liên tục, và sẽ luôn luôn gặt
những quả xấu, có rất ít cơ hội để tái sanh trong những sanh thú an vui, có
phải không?
TRẢ LỜI 84: Đúng vậy. Đó là lý do vì sao trong Kinh Hiền Ngu (Bālapauita
Sutta), Đức Phật nói rằng: ở những cõi ác đó không có sự thực hành Pháp, không
có sự thực hành những điều Chân Chánh, không có làm những điều Thiện, không
thực hiện những nghiệp Công Đức. Ở đó ăn thịt lẫn nhau và việc giết hại những
kẻ yếu là thịnh hành.
Chú giải Pháp Cú (Dhammapada) nói rằng: địa ngục là ngôi nhà thực sự của
kẻ ngu. Sau khi thọ khổ ở đại địa ngục trong một thời gian dài, người ngu sẽ
phải tái sanh vào một địa ngục nhỏ hơn. Sau khi thọ khổ ở đó trong một thời
gian dài, họ sẽ phải tái sanh vào một địa ngục nhỏ hơn khác. Sau khi thọ khổ
một thời gian dài ở các địa ngục khác nhau như vậy, họ sẽ tái sanh vào ngạ quỷ
giới. Ở đó, họ cũng thọ khổ trong một thời gian dài, và rồi họ có thể tái sanh
làm thú vật. Trong thế giới loài vật, ăn thịt lẫn nhau và việc giết hại kẻ yếu
là thịnh hành, vì thế họ lại tạo thêm nhiều nghiệp bất thiện nữa. Sau khi chết
họ lại tái sanh vào địa ngục. Sau khi trải qua cái vòng luẩn quẩn ấy nhiều lần,
họ có thể tái sanh làm người. Nhưng do THÓI QUEN XẤU của họ, họ lại thực hiện
nhiều bất thiện nghiệp như trước và rồi phải tái sanh vào địa ngục sau khi
chết. Vì vậy chúng ta gọi một người ngu là một cư dân THƯỜNG TRỰC của địa ngục.
Chỉ sau một thời gian dài ở trong địa ngục, họ mới có được một kỳ nghỉ
ngắn trong thế giới loài người. Và sau kỳ nghỉ ngắn đó, họ sẽ đi trở lại vào
địa ngục. Vì thế mà Đức Phật nói rằng: Sanh Làm Người Là Một Điều Khó. Mặc dù
vậy vẫn có rất nhiều người không thực sự hiểu được GIÁ TRỊ của việc sanh làm
người. Họ sống một cách cẩu thả, dễ duôi, hưởng thụ các loại dục lạc khác nhau
theo ý thích của họ. Họ ăn ở với nhân tình của họ (khi chưa chính thức kết
hôn), dụ dỗ vợ hay chồng người khác, phá thai để có một tiêu chuẩn sống cao
hơn, kêu người ta giết không biết bao nhiêu là gà, heo cho đám cưới của họ,
kiếm tiền một cách bất chánh và làm nhiều việc bất lương khác. Chỉ khi họ phải
tái sanh vào bốn Ác đạo, họ mới hối tiếc rằng: mình đã không biết tận dụng
thích đáng kiếp người, nhưng lúc đó thì đã quá trễ.
Trích trong: DÂY TRÓI BUỘC
Đại Trưởng Lão Thiền Sư Pa-Auk Sayadaw
Chia sẻ bởi SỐNG TRONG ĐẠO
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét