TẬP THÓI QUEN TÙY HỈ VỚI
NHÂN LÀNH,
QUẢ LÀNH CỦA NGƯỜI
KHÁC
Lúc bình sinh, thuở sinh tiền, khi còn sống,
mình có lòng tùy hỷ, mình nghe nói tới Phật mình thấy vui, mình thấy người ta
tu mình vui, mình thấy người ta hạnh phúc mình vui, người có cái tâm mà
open-minded như vậy đó khi mất rồi thì mới dễ dàng là đón nhận phước báo hồi hướng.
Còn người nào lúc còn
sống, buổi sinh thời mà quá ít lần tùy hỷ, không có tùy hỷ khi thấy người ta tu
hành, không có tùy hỷ với "Nhân lành" của người ta, mà cũng không có
tùy hỷ với "Quả lành" của người ta, tức là thấy người ta đẹp, người
ta giàu, người ta giỏi, người ta hạnh phúc, an lạc… thì khi mình thiếu cái lòng
tùy hỷ lúc còn sống, khi mà mình "đi" rồi đó, rất là khó nhận được
phước hồi hướng.
Rất là khó. Vô cùng
khó. Vì sao? Vì lúc mình còn mang thân người đó, Phật pháp sờ sờ đó, Chư Tăng sờ
sờ đó, Bạn Đạo sờ sờ đó mà mình còn không tùy hỷ được, thì bây giờ mình ở một cảnh
giới khác, trong một hình hài khác, đó là một hình hài sương khói, nó không phải
là hình hài bằng xương thịt, thì cái tâm trạng, cái cảm xúc, cái feeling, cái
emotion của mình nó không giống như trước đây nữa. Không giống chắc chắn 1000%.
Các vị tưởng tượng
ngay bây giờ các vị là một làn khói cái suy nghĩ mình nó khác. Thì tôi nói rồi,
khi mình còn sống, mình thương Cha, thương Mẹ, thương chị, thương em, thương vợ,
thương chồng, thương bè, thương bạn, thì mình phải nhắc họ làm sao mà phải có
cái thói quen tùy hỷ với cái "Nhân lành" và "Quả lành của người
khác: "Nhân lành" là thấy người ta biết tu mình vui. "Quả
lành" là khi thấy người ta được cái gì sung sướng, đẹp đẽ, giàu có, gia đạo
ổn định thì mình phải biết vui. Bởi vì ngay khi mình còn sống mình không có khả
năng tùy hỷ, thì mai tắt thở rồi đi vào một cảnh giới nào đó rất khó, rất khó
mà tùy hỷ. Mà khi mình không tùy hỷ thì lấy cái gì mà mình nhận phước hồi hướng
đây?
Cho nên kể từ bây giờ
ai mà trong room này tánh hay ganh tỵ, cà nanh, tỵ hiềm, phải không? Thì phải bỏ
bớt. Bởi vì phải nhớ mình bỏ cái tánh đó, không phải là cho người khác mà là
cho mình. /.
(Sư Giác Nguyên giảng)
PHỤ ĐỀ:
Tùy Hỷ là một pháp tu
quan trọng. Trong 10 đại nguyện của Ngài
Phổ Hiền, “Ngũ giả tùy hỷ công đức ”
không những là pháp tu của Bồ Tát mà là của tất cả. Nhưng có hai loại
tùy hỷ có phước và tùy hỷ tổn phước. Tức tùy hỷ những việc làm tốt đẹp, lợi ích
của người khác, thì mình cũng được phước, tuy không bỏ công, bỏ sức, bỏ của ra
mà phước báo cũng đến với mình như người bỏ công bỏ sức. Ví như một ngọn đèn
sáng, chuyền lửa qua ngọn đèn khác. Ngọn đèn thứ hai được chuyền lửa từ ngọn đèn
thứ nhất, nhưng ngọn đèn thứ nhất không mất đi năng lượng ánh sáng, mà ngọn đèn
thứ hai ánh sáng và năng lượng cũng giống như ngọn đèn trước.
Ngược lại tùy hỷ theo phương hướng tiêu cực, tức
là thùy thuận theo những điều ác, nhưng điều không đem lại lợi ích thân và tâm
cho người khác. Thì không những phước tổn hao mà họa đến./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét