DÙNG THUỐC "DIỆT CHUỘT"
CÓ PHẠM TỘI
SÁT SANH KHÔNG?
Hòa Thượng,Thiền Sư
Thích Thanh Từ.
HỎI:
Thưa thầy, con làm ruộng, ruộng con bị chuột cắn phá. Nếu không dùng
thuốc diệt chuột thì không có lúa ăn, nếu dùng thuốc chuột thì phạm tội sát
sanh. Vậy con phải làm thế nào vừa có lúa ăn mà vừa giữ được giới đã thọ?
ĐÁP:
Giới sát sanh Phật chế cho cư sĩ tại gia, nhằm hạn chế việc giết người.
- Giết người có ba trường hợp:
+ Một là thân giết người.
+ Hai là miệng sai bảo kẻ
khác giết người.
+ Ba là thấy người giết tâm
sanh vui thích.
Như thế là phạm tội sát sanh.
- Ngoài ra, những con vật
lớn như trâu, bò, heo, ngựa, chó... không giết bao nhiêu là tốt bấy nhiêu,
những loài nhỏ như chuột, dế, kiến, gián... thì Phật chưa xếp vào giới này.
Vì chưa hiểu rõ giới sát sanh của cư sĩ tại gia, nên đạo hữu sợ, thấy
cuộc sống trở thành khó khăn.
Hiểu đúng nghĩa giới không sát sanh là không giết người, thì cư sĩ mới
giữ được, như những người sống ở ven biển làm nghề đánh cá, mà họ vẫn giữ được
giới không sát sanh.
Đó là nghĩa căn bản của giới không sát sanh mà người Phật tử phải giữ.
-Tế nhị hơn, nếu người Phật tử nghĩ giết sinh vật dù lớn hay nhỏ đều có
tội nên không làm, không làm thì mình đói, gia đình cha mẹ, vợ con đói.
Nghĩ như thế là quan niệm ích kỷ.
- Tuy giết chuột, mình có
tội với chuột, nhưng gia đình mình cha mẹ vợ con có cơm gạo ăn không đói.
- Đó là vì lẽ sống của con người mà chịu tội với con vật.
Ở Thiền viện quý thầy không ăn thịt cá, nên quý thầy trồng rau mới có
rau ăn.
Nếu không trồng cũng phải mua của Phật tử hay của người khác để ăn.
Trồng rau thì phải xịt thuốc trừ
sâu, trừ sâu là có tội.
Song, trong cuộc sống hiện tại,
chúng ta chấp nhận phần thiệt hại nhỏ về mình, phần lợi ích lớn cống hiến cho
người.
- Vì muốn cho người được
sống, mình phải chịu tội với con vật, giết nó là có tội chứ không phải không
tội.
- Nếu tất cả mọi người đều sợ tội hết thì ngồi chờ chết đói.
Có nhiều Phật tử nói: Tôi ăn mặn, để tránh tội sát sanh, ra chợ mua cá
thịt người ta làm sẵn bán, tôi ăn.
Nhưng có người khác lại nói:
- Tại mình mua ăn nên người ta mới làm để bán.
- Như vậy mình cũng chịu tội chung với họ.
- Nghe nói bị tội chung với người làm thịt, nên không dám ăn thịt cá,
bèn đổi lại ăn rau.
- Khi ăn rau nghe nói trồng rau cũng xịt thuốc giết sâu rầy, cũng mắc
tội sát sanh chung, nên không dám ăn rau.
- Nghĩ vậy thì đi tới đâu?
- Chỉ còn bó tay chờ chết.
Phật dạy ăn chay, giữ giới không sát sanh là tránh những tội lớn.
Vì con người với con người đồng loại nghiệp cảm thông nhau, mà giết hại
lẫn nhau là hành động tàn ác.
Giá trị mạng mình và giá trị mạng
người ngang nhau, mà giết hại nhau tội rất nặng.
Con vật tuổi thọ ít hơn nên mình cố tránh tội lớn cam chịu tội nhỏ.
Có người nói quý thầy ăn rau, rau
cũng có sự sống mà cắt nó ăn là đoạn sự sống của nó, cũng có tội sát sanh.
Song, khi cắt rau, thây cây rau
không ra máu, không giãy giụa la lên, nên lòng từ bi không bị tổn thương.
Những con vật lớn khi đoạt mạng sống, nó đau đớn giãy giụa la lối. Thấy
nghe mình xót xa, lòng từ bi bị tổn thương nên phải tránh bớt.
Sống trong cuộc đời tương đối,
mình tránh tội lớn phải chấp nhận tội nhỏ, chớ không thể tránh tội hoàn toàn
được.
Tránh được tội lớn là tốt lắm rồi.
Nếu không thể như thế thì người Phật tử làm ruộng, làm rẫy, đánh cá
không dám thọ giới tu theo Phật.
Và, nếu không thọ giới không sát sanh không tu theo Phật, hễ oán hận ai
cứ giết để trả thù thì rất nguy hiểm.
Phật tử nên biết tội trọng phải giữ trước, tội khinh chưa giữ được thì
thong thả rồi sẽ giữ sau.
Hòa Thượng,Thiền Sư Thích Thanh Từ.
Trích trong: Những Cánh Hoa Đàm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét