ĐỂ VIỆC TỤNG KINH TẠI GIA
ĐƯỢC
TRỌN VẸN CÔNG ĐỨC.
✓ Tóm tắt những lời dạy
của Lục Tổ Huệ Năng - Kênh Học Phật Giác Ngộ.
Bài viết này nhấn mạnh
rằng công đức tụng kinh không nằm ở số lượng hay thời gian, mà ở sự thanh tịnh
của thân, khẩu và tâm khi hành trì.
1. Thanh Tịnh Thân Khẩu
(Giữ Mùi Giới). Điều tiên quyết là giữ gìn "Hương Giới" (mùi của sự
trong sạch) trên thân và trong hơi thở.
a. Kiêng Ngũ Tân (Hành,
Tỏi, Hẹ, Nén, Kiệu): Cần kiêng cữ trước khi tụng kinh. Lý do là chúng "làm
động tâm" và khiến hơi thở "nặng", "nồng", làm kinh
tụng khó vang vào cõi lòng chư thiên.
b. Thực hành trước khi
tụng:
- Thanh lọc hơi thở: Dành
vài phút ngồi yên, khép mắt, hít vào thật sâu cảm nhận hơi mát, rồi thở ra thật
chậm để mang theo phiền trược ra ngoài.
Thực hiện 3 lần.
- Niệm Phật Gạn Tâm: Khẽ
niệm danh hiệu A Di Đà Phật 21 lần, mỗi câu niệm như một giọt nước gột sạch
trần bụi.
2. Thanh Tịnh Tâm Ý (Gạn
Bỏ Tham, Sân, Si)
Tâm không thanh tịnh sẽ
khiến công đức sụt giảm, bởi "hơi thở ra vào mang theo mùi của ba
độc" (tham, sân, si).
a. Nghi thức "Gạn
Tâm": Trước khi tụng kinh, hãy ngồi yên, khép mắt, hai bàn tay chồng lên
nhau và tự quán chiếu:
- Hít vào: Tự hỏi:
"Trong con hôm nay có tham/sân/si không?"
- Thở ra: Nói nhỏ:
"Nếu có, con biết và con buông."
- Lặp lại với cả ba độc.
Lòng lắng lại, hãy bắt đầu niệm (thực hiện ba vòng).
b. Trong khi tụng:
- Không cầu mong: Đừng
tụng kinh bằng "giọng tham" hay "giọng sân".
- Mỉm cười và Buông: Nếu
vọng tưởng nổi lên, đừng đè nén, chỉ cần "mỉm cười biết rồi thả".
3. Không Gian Hành Trì
(Bàn Kinh Tại Gia). Bàn kinh cần là nơi khiến lòng ta tự nhiên muốn lắng yên.
a. Sự trang nghiêm: Dọn
dẹp bàn thờ Phật là việc "lau bụi trong tâm". Bàn kinh nên gọn sạch,
thoáng đãng, nơi ánh sáng tự nhiên có thể chiếu vào.
b. Thắp hương/Nến: Đừng
thắp nhiều nhang vì "Phật ưa thanh tịnh không ưa khói nồng". Chỉ cần
một nén hương hoặc một ngọn nến nhỏ, cùng với chén nước trong và bông hoa tươi.
c. 7 Phút nghi thức (tối
thiểu): Dành 7 phút mỗi ngày để:
- 1 phút: Mở cửa sổ đón
gió.
- 2 phút: Lau bàn, thay
nước, thay hoa.
- 4 phút: Ngồi yên hít
thở nhẹ, niệm Phật.
4. Phương Pháp Tụng (Ít
Chữ Nhiều Lực) Tụng kinh là hành trình trở về hơi thở và lòng thành, không phải
cuộc thi về số trang hay số tiếng.
a. Chất lượng hơn số lượng: Mục đích là để "Định và
Tuệ" (Concentration and Wisdom) có mặt. Dù chỉ 15-20 phút mỗi ngày mà tụng
bằng "tâm trọn vẹn" vẫn quý hơn nhiều giờ đọc mà tâm tán loạn.
b. Nhịp điệu: Khi vào kinh, hãy để câu chữ "rơi chậm
như giọt mưa", đừng gấp, đừng đuổi theo âm thanh.
c. Thực hành sau tụng: Ngồi yên thêm 5 phút để cảm nhận
sự lắng dịu lan khắp thân, đó là lúc Định và Tuệ nảy mầm.
5. Hồi Hướng và
Hiếu Đạo. Công đức tụng kinh cần được hồi hướng đúng chỗ.
a. 49 Ngày: Là thời gian quý báu để con cháu làm phước,
tụng kinh hồi hướng giúp thần thức người mất nương nhờ công đức mà nhẹ nghiệp.
Cứ mỗi tuần (7 ngày) tụng một buổi lớn.
b. Hiếu trong Tuệ: Thương người mất không phải là níu
kéo, khóc lóc bi lụy, mà là bình an. - Khi nhớ người thân, hãy thở thay vì
khóc. - Ngồi trước bàn thờ, thắp nến, hít sâu niệm Phật, rồi gửi lời nguyện
bình an đến họ. Việc con cháu sống thiện, giữ giới, tu tập chính là cách hiếu
đạo lớn nhất.
6. Sống Đạo Giữa Đời (Hộp Dụng Cụ 15 Phút). 15 phút tỉnh
thức mỗi ngày có thể cứu cả một ngày lớn.
a. Thở (Mỗi sáng): Trước khi cầm điện thoại, hít vào sâu,
thở ra chậm, mỉm cười và niệm thầm một lời tri ân vì còn được sống.
b. Mỉm cười (Khi căng thẳng): Chỉ cần mỉm cười nhẹ, hương
giới sẽ lan.
c. Dừng lại (Khi sắp nổi giận): Giữa cơn nóng, hãy ngưng
một giây, thở ra dài hơn hít vào, để ngọn lửa tắt.
d. Giữ Lời Thiện: Lời nói là "cửa đầu tiên của
nghiệp". Trước khi nói, hãy tự hỏi: "Điều này có thật không? Có cần
nói không? Có làm người nghe vui không?". Im lặng đúng lúc là vàng. (Nguồn
sưu tầm.)
PHỤ ĐỀ: Tụng kinh, niệm
Phật, lễ Phật là ba nghi thức thường áp dụng cho những hành giả tu tập. Với mục
đích lắng đọng tâm, đưa tâm về trạng thái yên tịnh, nhưng trong lúc tụng niệm,
lễ bái mà tâm còn giao động thì năng lượng thiện lành bị chi phối. Ví thế trước
khi tụng niệm, đang khi tụng niệm, sau khi tụng niệm, tâm phải thanh tịnh, lời
nói việc làm phải tương ưng. Mỗi một lần
tụng kinh lễ Phật trong vòng một tiếng hai tiếng, chúng ta gọi là “công phu” nhưng không phải đó là “công phu”. Nhưng
trong cuộc sống hằng ngày, trong gia đình, ra ngoài xã hội, có nhiều người mắn chửi ta, vu oan ta, nhưng ta không
phản ứng lại, không giận không hờn, không trả thù, đó mới chính thực là “công
phu”. Nếu người tu tập mà nhận ra và thực tập được như vậy mới gọi là có “Tu”,
mới gặt hái được thành quả giải thoát ra khỏi phiền não./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét