THAM ÁI
Mẹ tôi lúc sinh thời là một tín nữ ngoan đạo.
Bà thích bố thí, thường xuyên thọ Bát Quan Trai và tu tập thiền định với sự
hướng dẫn của chư tăng. Vậy mà lúc sắp lìa đời chừng đó thiện pháp cả đời vẫn
không giúp được gì cho bà, chỉ vì bà thiếu kinh nghiệm cận tử. Chỉ có vậy mà
phải sanh làm ngạ quỷ.
Mẹ tôi mất ở làng quê
ngày rằm tháng tám năm 1314 (lịch Miến Điện). Lúc đó tôi đang đi hoằng Pháp ở
Hukhaung. Sau khi trở về thì mới biết tin bà mất. Các vị thấy chưa, nói là mẩu
tử tình thâm vậy mà phút cuối vẫn là đường ai nấy đi. Bà chết, một lòng đợi con
về mà tôi đâu có về kịp cho bà nhìn mặt lần cuối. Lúc về tôi được nghe kể lại
mẹ tôi đã mất ra sao. Trong những ngày cuối cùng, bà không ăn uống gì hết, cứ
nằm thoi thóp trên giường, nhìn chằm chằm lên bức ảnh của tôi treo trên đầu
giường. Lúc đó nhằm mùa gió nồm, đêm thường có mưa. Trong mưa đêm bà cứ khóc và
gọi tên tôi rồi nói với mấy người chung quanh:" Mẹ không còn dịp thấy sư
nữa rồi ".
Ôi bao la thay tình mẹ.
Khi tôi về tới chùa thì việc an táng bà cũng đã xong từ lâu. Có thương mẹ đến
mấy thì tôi cũng phải ráng mà xem như mọi sự đã qua. Nhiều năm sau đó, tôi đã
nằm mơ thấy mẹ tôi về, vẻ mặt buồn lắm, vóc người hao gầy, đứng trước sân chùa
nhìn tôi và chỉ nói một câu; "Sư cho mẹ xin một lá y".
Lúc choàng tỉnh dậy, nhớ
lại giấc mơ tôi nghĩ có lẽ mẹ tôi đã sanh vào giới ngã quỷ. Ngay sau đó tôi đưa
chị cả của tôi một bộ y mới và bảo chị làm lễ cúng dường cho chư tăng trong
ngôi chùa làng ở quê. Tôi dặn kỹ chị tôi là trước khi lên chùa nên khấn trước với
mẹ để mời bà cùng đi. Sau lễ trai tăng, chị tôi thấy mẹ về. Chị hỏi mẹ có nhận
phước hồi hướng hay chưa. Bà cho biết là vì chị tôi đã không nhớ mời bà cùng đi
nên bà không thể tới chùa hôm đó được. Chị tôi phải làm thêm một lễ trai tăng
nữa theo hướng dẫn của bà và từ sau ngày ấy không thấy bà về nữa.
Tôi phải nói là mình may
mắn khi có đủ điều kiện trả hiếu cho mẹ tôi theo đúng lời Phật dạy là lo được
cho mẹ lúc sinh thời và cũng biết cách giúp mẹ khi bà đã mất.
Các vị có tin là mẹ tôi
trước sau vẫn nặng lòng với mấy đứa con, nên sau khi nhận được phước hồi hướng
bà quay lại gia đình tôi lần nữa, bằng cách sanh làm đứa con gái của anh cả tôi
được đặt tên là Misan. Tính theo vai vế thì là cháu nội của mẹ tôi. Chúng tôi
biết được chuyện này là bởi vì bé Misan có thể kể lại tường tận những chuyện
riêng tư của bà nội như là chuyện của mình. Đặc biệt khi nhìn thấy nắm mộ của
bà nội thì bé đã khóc rất nhiều. Năm nay Misan đã 26 tuổi và lần nào tôi về
làng, Misan cũng đến cúng dường thức ăn. Cô lạ lùng lắm, rất thích ngồi gần
cạnh tôi và nhìn tôi hoài không chán.
Các vị thấy chưa, tham ái
được Phật gọi là Kiết Sử (samyojana), là sợi dây trói buộc rất khó tháo cởi.
Chính nó đưa ta đi tái sanh và cũng chính nó làm ta khổ. Khổ vì thương và khổ
vì ghét. Không có thương thì không có ghét. Mà cả hai thứ này đều từ tham ái mà
ra.
(Kinh Nghiệm Tuệ Quán
(Sayadaw Uttamasara) Tỳ Kheo Giác Nguyên dịch. Fb Simsapa)
Nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét