DÙNG
THÂN GIÁO, LẤY ĐỨC LẬP NGÔN
Thượng
nhân ăn uống đạm bạc, chúng đệ tử đồng tuân theo, họ không có bất kỳ hưởng thụ
đặc biệt nào. Những thức chay ấy, thành thực mà nói, ăn không thấy hấp dẫn. Thức
ăn gì cũng đều nấu chung một nồi, hơn nữa mỗi bữa phải ăn lại món cũ còn thừa
hôm qua cho hết, rồi mới dùng đến thức ăn mới. Người không quen cảm thấy khó nuốt,
nhưng thầy trò Thượng nhân không hề chê, vui vẻ chấp nhận cảnh thọ thực đạm bạc.
Nguyên lai chúng ta đến Phật tự là để
học tập, tu hành, chứ không phải hưởng thụ. Sự khổ hạnh của người xuất gia, thực
sự người thế tục không thể tưởng tượng được. Chỉ những lúc chiêu đãi khách khứa,
thì mới có cư sĩ nữ vào bếp nấu nướng món ngon thôi.
Ngài Tuyên Hóa sống khắc kỷ cần kiệm, đối với
sự nghiệp từ thiện luôn tận lực làm, không thể kể xiết hết những nghĩa cử thầy
trò đã từng làm, họ rất kính lão, dưỡng hiền… và chăm lo việc phúc lợi xã hội.
Trong Vạn Phật Thành có “Viện Dưỡng Lão”, Thượng nhân cũng chú trọng giáo dục
Phật giáo cho nhi đồng và nổ lực đem tư tưởng từ bi ươm mầm cho thế hệ mai sau.
Ngài còn lập “Nhà Tẩn Táng” trong Vạn Phật Thành để tiện cho dân địa phương thổ
táng, không phân biệt giáo phái; dù là Cơ Đốc giáo, Do Thái giáo hay Đạo Hồi
v.v...luôn được chùa hoan hỷ cho sử dụng đất an táng, hoàn toàn miễn phí.
Xưa nay, hiếm ai chịu thu nhận người
chết khác biệt tôn giáo như vậy, e là chỉ có Vạn Phật Thành chịu làm việc này
thôi. Điều này cũng chứng minh ngài duy trì mối quan hệ rất tốt với các tôn
giáo bạn.
Quốc vương nước Tây Ban Nha đã tình
nguyện làm Giám đốc danh dự cho Đại Học Pháp Giới cũng vì quá cảm động tinh thần
gian khổ đào tạo sự nghiệp giáo dục của ngài.
Thượng nhân là người chí hiếu thờ mẹ,
lúc ngài 19 tuổi, thân mẫu ngài quy tiên, ngài đã giữ mộ thủ hiếu cho mẹ ba
năm. Vì vậy thấy ai có hiếu với mẹ ngài rất hoan hỷ và tạo điều kiện để người
đó làm trọn chữ hiếu.
—]–
0 nhận xét:
Đăng nhận xét